Chủ Nhật, 26 tháng 6, 2011

Sofia biết lật.

 Lần đầu tôi nhìn thấy Sofia lật là lúc bé được 1,5 tháng, sau đó không nhìn thấy bé lật nữa. Bốn ngày trước bé đã lật được một cách dễ dàng. Vì mới tập lật nên có một số lần vừa ăn xong đặt nằm xuống là bé lật liền vì thế đã bị ối ra hết sữa mới ăn luôn. Hiện tại cứ đặt bé nằm xuống là 30 giây sau quay lại là nhìn thấy bé nằm úp ngay, tay chân quơ quào như muốn trườn tới trước. Tôi và ông xã rất vui vì bé đã phát triển thêm 1 bước mới. Hy vọng khỏang 5 tháng là bé có thể bò được. Còn thiếu 4 ngày nữa là bé được 4 tháng, cân được 6,9 kg.
Đây là hình của bé đang lật


Chẳng hiểu sao ngày hôm qua vào khỏang 21h30 Sofia đang ngủ thì phát lên khóc nức nở. Giỗ thế nào cũng không nín tôi và ông xã rất lo cho bé. Khỏang 15 phút sau thì bé mới mở mắt nhìn chúng tôi. Khuôn mặt như muốn nói điều gì đó mà chúng tôi không hiểu được ý của bé. Bé lại tiếp tục khóc, tôi đau lòng lắm. Cảm thấy bản thân quá ngu dốt không thể hiểu được còn cần gì. Không thể giúp được gì cho bé, chỉ có biết ôm chằm lấy bé thật chặc, an ủi mà thôi. Có phải chăng tôi đã làm gì sai kiến cho bé sợ hải quá độ nên đêm tới ngủ vẫn nhớ mới khóc dử dội đến thế. Càng ngày tôi càng cảm thấy trách nhiệm của người mẹ chẳng dễ tí nào. Làm một người mẹ hiểu ý con mình càng khó hơn. Tuy không được may mắn như những người mẹ khác có gia đình nội ngoại giúp đỡ. Nhưng tôi tin mình cũng nuôi dạy con một cách tốt nhất.

Còn về chúng tôi hiện tại đang làm quốc tịch cho bé nhưng chính phủ Việt Nam có luật nếu bé sinh ra tại VN thì bé phải nhật quốc tịch VN trước rồi sau đó muốn gì thì đổi. Nhưng muốn có quốc tịch VN thì phải có tên VN.Vì chúng tôi đã đặt tên VN cho bé Sofia = Đỗ Minh Anh cũng đồng nghĩa với Sofia là thông minh, tài trí và kiến thức. Nghe cái tên của bé thì mọi người cũng đã biết chúng tôi kỳ vọng gì rồi phải không nào? hehehe...

Thứ Hai, 13 tháng 6, 2011

Kĩ niệm yêu nhau được 5 năm.

Ngày mai là vừa tròn 5 năm chúng tôi yêu nhau. Trải qua biết bao nhiêu cực khổ, giờ đây chúng tôi đã được hạnh phúc bên nhau cùng với đứa con yêu dấu.
 Có những lúc tưởng chừng như mất nhau, rồi lại ôm nhau khóc nức nở chẳng muốn rời xa nhau. Có lúc lại bảo thôi chúng ta tạm xa nhau một thời gian, để cả hai có nhiều thời gian dành riêng cho bản thân, nhưng cũng đâu có làm được. Vì đã sống chung với nhau quen rồi, đêm về vắng đối phương là chẳng tài nào ngủ được cả.
Nhưng rồi hạnh phúc cũng đến với tôi khi biết minh đã mang thai. Tưởng đâu được vui vẻ nhưng anh lại quyết định phải về úc tìm việc và bảo lảnh cho tôi qua đó. Vì để bảo đảm tương lai cho con của chúng tôi sau nay. Anh và tôi phải chịu rất nhiều áp lưc.
Áp lực vì sống VN đã lâu về bên đó nghe nói rất khó tìm việc mà lại lo cho vợ con qua đó sống cực khổ. Áp lực gia đình, cuộc sống, xã hội và bạn bè bên ấy. Tất cả mọi thứ gánh nặng vai anh. Tôi biết thế nhưng chẳng biết làm sao đề chia sẻ với anh. Vì chính bản thân tôi cũng có quá nhiều thứ phải lo. Nào là gia nội ngoại ai cũng nhìn tôi bằng ánh mắt khác. Không chồng mà lại có con, mang cái bụng bầu đi tới đi lui chỉ có một mình với căn nhà thuê. Lo cho gia đình mẹ, không có tôi họ se sống ra sao. Lo tiền sinh hoạt hằng tháng. (vì không muốn là gánh nặng của anh)Lo ăn uống thế nào để bé có đầy đủ dinh dưởng cần thiết. Lo lúc qua bên đó sẽ phải sống thế nào? Làm sao để hào nhập với gia đình anh.
Và rồi thời  gian trôi qua thật mau. Bé Sofia chào đời trong vòng tay ba mẹ, nội ngoại rất vui vẻ và khỏe mạnh. Má anh cũng chuyền cho tôi rất nhiều kinh nghiệm chăm sóc em bé. Tôi bắt đầu quen với việc chăm sóc bé thì má anh phải về Úc. Ban đầu cũng hơi trở ngại nhưng rồi cứ theo hướng dẫn của má anh và sách vở cũng ok.
Hiện tại hai vợ chồng tôi và bé Sofia rất vui vẻ bên nhau.

Đến ngày mai là lễ kỉ niệm 5 năm yêu nhau của chúng tôi. Tôi đã mua tặng cho anh 1 cây đàn guita. Anh hứa là sẽ học đánh đàn, về chơi nhạc cho hai mẹ con tôi nghe. (Có thể thời gian hơi lâu, nhưng không sao, đến lúc ấy ba đánh đàn còn Sofia nhảy múa cho mẹ coi. hehehe...Chắc là xung sướng lắm đây.) Tôi còn làm thêm 1 buổi tiệc nho nhỏ để cả nhà ăn mừng. Tạo thêm không khí vui vẻ trong nhà, cũng như lấy bớt những lo lắng mệt mỏi của công việc cho anh.
Tôi phải đi chuẩn bị đây. bye bye
A quên bé Sofia của mình hôm qua cân được 6,6kg rồi đó.