Thứ Hai, 13 tháng 6, 2011

Kĩ niệm yêu nhau được 5 năm.

Ngày mai là vừa tròn 5 năm chúng tôi yêu nhau. Trải qua biết bao nhiêu cực khổ, giờ đây chúng tôi đã được hạnh phúc bên nhau cùng với đứa con yêu dấu.
 Có những lúc tưởng chừng như mất nhau, rồi lại ôm nhau khóc nức nở chẳng muốn rời xa nhau. Có lúc lại bảo thôi chúng ta tạm xa nhau một thời gian, để cả hai có nhiều thời gian dành riêng cho bản thân, nhưng cũng đâu có làm được. Vì đã sống chung với nhau quen rồi, đêm về vắng đối phương là chẳng tài nào ngủ được cả.
Nhưng rồi hạnh phúc cũng đến với tôi khi biết minh đã mang thai. Tưởng đâu được vui vẻ nhưng anh lại quyết định phải về úc tìm việc và bảo lảnh cho tôi qua đó. Vì để bảo đảm tương lai cho con của chúng tôi sau nay. Anh và tôi phải chịu rất nhiều áp lưc.
Áp lực vì sống VN đã lâu về bên đó nghe nói rất khó tìm việc mà lại lo cho vợ con qua đó sống cực khổ. Áp lực gia đình, cuộc sống, xã hội và bạn bè bên ấy. Tất cả mọi thứ gánh nặng vai anh. Tôi biết thế nhưng chẳng biết làm sao đề chia sẻ với anh. Vì chính bản thân tôi cũng có quá nhiều thứ phải lo. Nào là gia nội ngoại ai cũng nhìn tôi bằng ánh mắt khác. Không chồng mà lại có con, mang cái bụng bầu đi tới đi lui chỉ có một mình với căn nhà thuê. Lo cho gia đình mẹ, không có tôi họ se sống ra sao. Lo tiền sinh hoạt hằng tháng. (vì không muốn là gánh nặng của anh)Lo ăn uống thế nào để bé có đầy đủ dinh dưởng cần thiết. Lo lúc qua bên đó sẽ phải sống thế nào? Làm sao để hào nhập với gia đình anh.
Và rồi thời  gian trôi qua thật mau. Bé Sofia chào đời trong vòng tay ba mẹ, nội ngoại rất vui vẻ và khỏe mạnh. Má anh cũng chuyền cho tôi rất nhiều kinh nghiệm chăm sóc em bé. Tôi bắt đầu quen với việc chăm sóc bé thì má anh phải về Úc. Ban đầu cũng hơi trở ngại nhưng rồi cứ theo hướng dẫn của má anh và sách vở cũng ok.
Hiện tại hai vợ chồng tôi và bé Sofia rất vui vẻ bên nhau.

Đến ngày mai là lễ kỉ niệm 5 năm yêu nhau của chúng tôi. Tôi đã mua tặng cho anh 1 cây đàn guita. Anh hứa là sẽ học đánh đàn, về chơi nhạc cho hai mẹ con tôi nghe. (Có thể thời gian hơi lâu, nhưng không sao, đến lúc ấy ba đánh đàn còn Sofia nhảy múa cho mẹ coi. hehehe...Chắc là xung sướng lắm đây.) Tôi còn làm thêm 1 buổi tiệc nho nhỏ để cả nhà ăn mừng. Tạo thêm không khí vui vẻ trong nhà, cũng như lấy bớt những lo lắng mệt mỏi của công việc cho anh.
Tôi phải đi chuẩn bị đây. bye bye
A quên bé Sofia của mình hôm qua cân được 6,6kg rồi đó.



  

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét