Những ngày gần đây vì máy laptop của tôi bị hư nên không thể lên mạng nói chuyện bình thuờng nhưng vẫn có thể nói chuyện qua hệ thống Skype bằng máy game PSP của tôi. may mắn là có anh họ của anh đang ở chung phụ giúp cho tôi. "Tuy nói là anh họ nhưng Quang rất nhỏ tuổi nên gọi tôi là chị." Tôi thường nhờ em ấy cài chương trình và hướng dẩn tôi sử dụng máy vi tính. Nhờ vậy mà tôi vẫn có thể nói chuyện với anh mỗi ngày, chỉ dạo này không được xem webcam thôi. Tuy vậy nhưng tôi cũng vẫn hạnh phúc, vì có anh và gia đình của anh luôn lo lắng, quan tâm tôi mỗi ngày.
Còn một chuyện nữa làm cho tôi rất vui, tôi đã được miễn phỏng vấn ở lảnh sự quán Úc. Họ nói với tôi chỉ cần tôi nộp thêm hồ sơ chụp x-ray phổi đủ sức khỏe là hòan tất. Họ sẽ gửi hồ sơ của tôi về bên Úc duyệt. Từ lúc nộp hồ sơ tôi cứ chờ đợi ngày phỏng vấn, nhưng khi được bộ lảnh sự mời đi phỏng vấn thì tôi lại rất lo lắng. Tôi rất sợ họ sẽ hỏi những câu hỏi cắt cớ, tôi sẽ không tài nào trả lời được. Ngày nào chúng tôi cũng bàn chuyện với nhau xem phải xem nên nói gì trong ngày phỏng vấn. Anh biết tôi rất lo lắng nên nói với tôi rằng chúng ta đã là sự thật thì em lo lắng cái gì chứ. Em cứ nói với họ, từng cái mụn trên mông và cơ thể em điều nhớ rõ xem họ còn gì để hỏi không. Họ chỉ kêu em lên để xem những vết sẹo trên người em có đúng như mình đã viết chuyện không thôi. Dù biết thế nhưng tôi vẫn phải chuẩn bị thật kĩ, vì là thời điểm quyết định cuộc sống và tương lai hai mẹ con chúng tôi sau này mà, mỗi lần ở lảnh sự gọi điện thoại cho tôi là tim của tôi run lên từng nhịp thật nhanh. Mà tôi không tài nào khống chế được. Những cơn lo sợ, hồi hợp cuối cùng đã qua, bên lảnh sự đã báo cho tôi tin, hồ sơ của chúng tôi viên chức lảnh sự đã duyệt nhận thấy tôi không cần đến phỏng vấn, mà chỉ cần nộp đủ hồ sơ họ cần thôi.
Bao nhiêu công lao chúng tôi chuẩn bị và ghi chép giờ đây đã có kết quả. Tôi vô cùng sung sướng. Lập tức gọi cho anh ngay để báo tin cho anh biết, ai ngờ anh trả lời cho tôi một câu rất tức cười. Anh biết trước mà, họ chẳng muốn phỏng vấn em đâu mà vì chúng ta viết chuyện hay quá nên họ tò mò muốn xem tác giả mà thôi.hahaha..
Mọi chuyện xảy ra rất quá nhanh mới đây mà em bé của tôi được gần mười tám tuần rồi. Tuy em bé rất khỏe mạnh nhưng riêng tôi cứ bị nhức mỏi tay và cơ thể. Thỉnh thỏang nửa đêm không ngủ được còn phải nằm tự bóp chân tay. Không hiểu sao đau mà không thể nhức vật gì lên nổi luôn. Mấy ngày này thì đỡ nhiều rồi, nên ăn ngủ cũng bình thường lại.
Mấy ngày vừa qua có hai lần hai chúng tôi tranh luận đến mức tôi phải khóc dù không phải là to lớn nhưng vì đang mang thai mà phải sống một mình. Đi khám thai cũng một mình, trong khi những bà bầu bên cạnh tôi thì được chồng dìu dắt đi từng bước. Nên cảm xúc rất dễ dân trào. Tôi rất tuổi thân, không nói cho anh nghe những cảm xúc đó. Mà tôi lại biến cảm xúc đó thành cơn giận dõi, bắt anh phải năn nỉ tôi. Đến giờ nghỉ lại thấy mình vô duyên, không nói ra ai mà biết được mình muốn gì? Ngay cả bản thân mình đôi khi còn không hiểu nổi mình nữa kìa. Vậy mà suốt bốn năm nay anh cứ phải xuống nước nhỏ nhẹ hỏi tôi lý do. Để tôi nói ra ý nghĩ của mình, rồi anh mới có thể nói những gì anh muốn tôi sửa đổi. Đáng lý những điều đó là do phụ nữ nhường nhịn trước. Nhưng anh lại phải đảm nhiệm luôn phần đó. Bởi vậy có những lúc anh đang nằm ngủ tôi nhìn anh thật lâu, rồi nghĩ tới những chuyện anh làm cho tôi. Tôi càng thương anh nhiều hơn nữa.
Đã đến giờ tôi phải đi ngủ rồi. Hẹn khi khác sẽ tâm sự nhiều hơn.bye bye
Thứ Năm, 30 tháng 9, 2010
Thứ Bảy, 18 tháng 9, 2010
Ngày thứ mười tám không ở bên cạnh anh
Hôm nay là ngày thứ mười tám không ở bên cạnh anh rồi. Hầu như ngày nào khi nói chuyện điện thoại với anh tôi cũng nói: em nhớ anh quá à, anh có nhớ em và con không? Tuy những câu hỏi thật ngớ ngẩn nhưng trong trường hợp của chúng tôi thì không ngớ ngẩn chút nào. Vì từ lúc bắt đầu quen anh cho đến bây giờ thì chỉ có lần này anh mới xa tôi lâu như vậy. Giờ tôi lại có con nữa thì nỗi nhớ phải càng dân gấp mấy lần. Anh cũng hiểu được điều đó nên ngày nào anh cũng nói chuyện với tôi rất lâu, mặt dù rất bận. Vậy mà mỗi lần được nói chuyện với anh là tôi không bao giờ muốn ngưng. Đến khi nào anh nhắc tôi phải đi ăn uống gì rồi đi ngủ sớm thì mới thôi.
À hôm nay lại có một tin vui là tôi vừa nhận được thông báo ngày 29-9 này đến lảnh sự phỏng vấn. Tôi vui lắm cuối cùng ngày này cũng đã đến. Hai mẹ con tôi sắp được gặp anh và gia đình bên đó rồi. Cuối tuần anh sẽ chở hai mẹ tôi đi thăm bà ngoại của anh nè. Hoặc là cả nhà nấu món ngon mời bà ngoại tới ăn và nói chuyện. Nghĩ đến đây thôi là cảm thấy sự ấm áp của gia đình thiên liên đến thế nào rồi. Không lời nào có thể miêu tả được hết niềm hạnh phúc đó được. Chỉ có thể cảm nhận bằng trái tim mà thôi. Giờ thì tôi đang cảm nhận từ từ đây. Thôi tôi phải đi ngủ rồi, hẹn gặp lại sau nhé! bye bye
À mà quên thông báo là em bé của tôi hôm nay vẫn khỏe, bình thường, chỉ có cái là bận rộn quá nên không đi tập thể dục. Nhưng chắc chắn ngày mai sẽ tập bù.hehe..
À hôm nay lại có một tin vui là tôi vừa nhận được thông báo ngày 29-9 này đến lảnh sự phỏng vấn. Tôi vui lắm cuối cùng ngày này cũng đã đến. Hai mẹ con tôi sắp được gặp anh và gia đình bên đó rồi. Cuối tuần anh sẽ chở hai mẹ tôi đi thăm bà ngoại của anh nè. Hoặc là cả nhà nấu món ngon mời bà ngoại tới ăn và nói chuyện. Nghĩ đến đây thôi là cảm thấy sự ấm áp của gia đình thiên liên đến thế nào rồi. Không lời nào có thể miêu tả được hết niềm hạnh phúc đó được. Chỉ có thể cảm nhận bằng trái tim mà thôi. Giờ thì tôi đang cảm nhận từ từ đây. Thôi tôi phải đi ngủ rồi, hẹn gặp lại sau nhé! bye bye
À mà quên thông báo là em bé của tôi hôm nay vẫn khỏe, bình thường, chỉ có cái là bận rộn quá nên không đi tập thể dục. Nhưng chắc chắn ngày mai sẽ tập bù.hehe..
Thứ Sáu, 17 tháng 9, 2010
Ngày thứ mười bảy không ở bên cạnh anh
Hôm nay là ngày thứ mười bảy tôi xa anh. Tuy rằng mỗi ngày chúng tôi nói chuyện điện thoại ít nhất 1 tiếng đồng hồ. Nhưng lúc nào tôi cũng cảm thấy nhớ đến anh, có chuyện gì mới là tôi muốn kể cho anh nghe liền. Như ngày hôm nay nè, tôi vừa thức dậy là nhắn tin cho anh ngây vì tôi có hẹn với bác sĩ ở bệnh viện SOS đường Nam Kỳ khởi Nghĩa 2 giờ chụp x-ray phổi. Đến khi tới đó tôi được bác sĩ đề nghị đợi em bé được 17~18 tuần hãy đến chụp. Tuy rằng chúng tôi đã tìm thông tin trên mạng tài liệu về sự ảnh hưởng của chụp x-ray cẩn thận. Trên mạng nói nếu em bé được 15 tuần là có thể chụp x-ray, nhưng khi nói chuyện với bác sĩ xong tôi quyết định quay về vì sự an toàn của em bé. Vừa ra khỏi cửa là tôi gọi ngây cho anh nói là tôi không chụp x-ray phải đợi 2 tuần. Tôi biết anh cũng có cùng suy nghĩ giống như tôi. Chúng tôi rất muốn gặp nhau thiệt nhanh, nhưng phải nghĩ tới an toàn của con mà chờ thêm một thời gian nữa thôi.
Chiều tới tôi về nhà nghe em của tôi kể chuyện cuộc sống hiện tại mẹ tôi. Tuy lâu rồi tôi không về thăm mẹ, nhưng vẫn kêu người em trai tên Trà về đó để nghe ngóng tin tức. Trà nói với tôi rằng: chi hai ơi! bây giờ nhà mình hết gas rồi, cô Yến phải nấu đồ ăn bằng nồi cơm điện. Cô không có tiền để đổi gas và đi chợ. Tôi nghe xong đứt từng đoạn ruột, nhưng ráng cầm lòng không thể khóc. Lần này là lần thứ 2 mẹ tôi đến tiền đi chợ cũng không có phải ăn cơm với nước tương. Tôi không dám đưa tiền và cũng không dám lên thăm mẹ. Vì tôi biết bản thân mình nhìn thấy cảnh đó sẽ không cầm lòng được. Rồi tôi lại làm khổ tương lai của mẹ tôi nữa. Tôi không biết rồi đây cuộc sống sau này của em gái tôi phải đi về đâu đây? Hay là lại đi theo con đường củ của tôi vì không thể chịu nỗi, khi nhìn thấy cha mẹ của mình phải nhịn đối để nhường bữa cơm cho mình. Nếu có thì cũng chỉ là bữa cơm với muối mè hoặc nửa tháng phải ăn cơm rau luột chấm với nước tương.
Tôi thật sự không hiểu tại sao gia đình cứ phải đến nông nổi này. Những lúc có tiền lại không biết dành dụm, mà cứ ăn sài phung phí đến lúc khổ thì than thân trách phận. Nghĩ tới lại thấy tội cho em gái của tôi, nó chỉ mới có 13 tuổi đầu mà phải chịu quá nhiều áp lực. Gia đình, trường học, xã hội và tiền bạc. Dù như thế nào đi chăng nữa tôi cũng không thể đưa tiền mà chỉ đưa mì ăn liền và gạo thôi, còn ai muốn nghĩ thế nào là tùy họ. Tôi không hổ thẹn lương tâm và gia đình là đủ rồi.
Hôm này cũng có chuyện vui là o dưới quê có nhiều người gọi điện thoại lên cho tôi gởi lời cảm ơn về các món quà hôm đã cho họ rất có ý nghĩa. Tôi đưa tủ lạnh cho dì Thúy đựng đồ ăn và nước lạnh uống, vào mùa nóng như thế này. Nệm Kymdan thi cho mấy đứa con nít trong nhà. Bộ cờ tướng cho cậu Minh, cờ với các chú hàng sớm. Mấy cây vợt cầu lông cho bác Chiến đi tập thể dục. Tủ quần áo thì cho em gái tôi đựng quần áo v..v.Mội thứ trong nhà tôi điều cho đúng người đúng mục đích. Tôi cảm thấy rất vui vì những món đồ đó có giá trị kỉ niệm đối với tôi và anh. Giờ đây lại có giá trị kỉ niệm giửa tôi và gia đình. Nhưng món đồ đó tuy không phải là vật quý báu gì, nhưng đối với tôi giá trị kỉ niệm của nó là không gì sánh bằng.
Riêng em bé của tôi hôm nay sức khỏe cũng tốt và ăn rất nhiều thứ có nhiều dinh dưởng như: cá, trứng gà, bánh mì, khoai tây, cơm. Rau có bông cải trắng va xanh. Trái cây có thanh long, chuối, đu đủ. Nước ép táo và sữa tươi. Nếu như ai đó đang để ý tôi mà nhìn thấy tôi ăn như thế này chắc họ bỏ chạy không kiệp thở luôn đó. Vây mà anh nói với tôi rằng em ráng ăn thêm 1 chén cơm nữa đi, vì hiện giờ em ăn mới có 2 chén là chưa đủ đâu. hehehe...
Thật chứ toàn bộ thời gian của tôi bây giờ chỉ là ăn để bổ sung dinh dưởng cho em bé thôi. Vì thế mà tôi rất muốn có anh bên cạnh tôi để chia sẻ về tinh thần. Cho cuộc sống đươc cân bằng hơn, như thế thì em bé của tôi mới tốt được. Giờ thì cũng đã muộn, xin tạm chia tay để đi ngủ đây. bye bye
Chiều tới tôi về nhà nghe em của tôi kể chuyện cuộc sống hiện tại mẹ tôi. Tuy lâu rồi tôi không về thăm mẹ, nhưng vẫn kêu người em trai tên Trà về đó để nghe ngóng tin tức. Trà nói với tôi rằng: chi hai ơi! bây giờ nhà mình hết gas rồi, cô Yến phải nấu đồ ăn bằng nồi cơm điện. Cô không có tiền để đổi gas và đi chợ. Tôi nghe xong đứt từng đoạn ruột, nhưng ráng cầm lòng không thể khóc. Lần này là lần thứ 2 mẹ tôi đến tiền đi chợ cũng không có phải ăn cơm với nước tương. Tôi không dám đưa tiền và cũng không dám lên thăm mẹ. Vì tôi biết bản thân mình nhìn thấy cảnh đó sẽ không cầm lòng được. Rồi tôi lại làm khổ tương lai của mẹ tôi nữa. Tôi không biết rồi đây cuộc sống sau này của em gái tôi phải đi về đâu đây? Hay là lại đi theo con đường củ của tôi vì không thể chịu nỗi, khi nhìn thấy cha mẹ của mình phải nhịn đối để nhường bữa cơm cho mình. Nếu có thì cũng chỉ là bữa cơm với muối mè hoặc nửa tháng phải ăn cơm rau luột chấm với nước tương.
Tôi thật sự không hiểu tại sao gia đình cứ phải đến nông nổi này. Những lúc có tiền lại không biết dành dụm, mà cứ ăn sài phung phí đến lúc khổ thì than thân trách phận. Nghĩ tới lại thấy tội cho em gái của tôi, nó chỉ mới có 13 tuổi đầu mà phải chịu quá nhiều áp lực. Gia đình, trường học, xã hội và tiền bạc. Dù như thế nào đi chăng nữa tôi cũng không thể đưa tiền mà chỉ đưa mì ăn liền và gạo thôi, còn ai muốn nghĩ thế nào là tùy họ. Tôi không hổ thẹn lương tâm và gia đình là đủ rồi.
Hôm này cũng có chuyện vui là o dưới quê có nhiều người gọi điện thoại lên cho tôi gởi lời cảm ơn về các món quà hôm đã cho họ rất có ý nghĩa. Tôi đưa tủ lạnh cho dì Thúy đựng đồ ăn và nước lạnh uống, vào mùa nóng như thế này. Nệm Kymdan thi cho mấy đứa con nít trong nhà. Bộ cờ tướng cho cậu Minh, cờ với các chú hàng sớm. Mấy cây vợt cầu lông cho bác Chiến đi tập thể dục. Tủ quần áo thì cho em gái tôi đựng quần áo v..v.Mội thứ trong nhà tôi điều cho đúng người đúng mục đích. Tôi cảm thấy rất vui vì những món đồ đó có giá trị kỉ niệm đối với tôi và anh. Giờ đây lại có giá trị kỉ niệm giửa tôi và gia đình. Nhưng món đồ đó tuy không phải là vật quý báu gì, nhưng đối với tôi giá trị kỉ niệm của nó là không gì sánh bằng.
Riêng em bé của tôi hôm nay sức khỏe cũng tốt và ăn rất nhiều thứ có nhiều dinh dưởng như: cá, trứng gà, bánh mì, khoai tây, cơm. Rau có bông cải trắng va xanh. Trái cây có thanh long, chuối, đu đủ. Nước ép táo và sữa tươi. Nếu như ai đó đang để ý tôi mà nhìn thấy tôi ăn như thế này chắc họ bỏ chạy không kiệp thở luôn đó. Vây mà anh nói với tôi rằng em ráng ăn thêm 1 chén cơm nữa đi, vì hiện giờ em ăn mới có 2 chén là chưa đủ đâu. hehehe...
Thật chứ toàn bộ thời gian của tôi bây giờ chỉ là ăn để bổ sung dinh dưởng cho em bé thôi. Vì thế mà tôi rất muốn có anh bên cạnh tôi để chia sẻ về tinh thần. Cho cuộc sống đươc cân bằng hơn, như thế thì em bé của tôi mới tốt được. Giờ thì cũng đã muộn, xin tạm chia tay để đi ngủ đây. bye bye
Thứ Tư, 15 tháng 9, 2010
Ngày thứ mười lăm không ở bên cạnh anh
Hôm nay là đúng nữa tháng anh không ở bên cạnh tôi. Tuy rằng ngày nào tôi cũng được nói chuyện nhưng tôi vẫn cảm thấy rất nhớ anh. Mỗi lần tôi có gì thay đổi, người đầu tiên tôi muốn chia sẻ là anh. Nhớ lúc anh còn ở VN, mỗi lần bị đau bụng, anh xoa bụng cho tôi đến khi hết đau mới thôi. Như hôm nay giường và nệm của chúng đã được người ta lấy đi rồi. Tôi phải nằm ở dưới đất, vì không quen nên rất đau lưng. Ước gì có anh ở bên cạnh tôi lúc này, anh sẽ rất chìu tôi. Thế nào anh cũng xoa bóp lưng cho tôi. Nghĩ tới đây tôi liền lên mạng gọi cho anh kể lại tình hình. Anh rất lo lắng cho tôi, mà còn kêu tôi phải đi mua lại cái nệm liền. Tôi đã hứa với anh sẽ suy nghĩ lại có nên mua hay không. Anh mới chịu đi ngủ.
Còn em bé của tôi hôm nay vẫn tốt, không những vậy tôi còn có thể dọn dẹp nhà cửa gọn gàng mà không thấy quá mệt như 3 tháng đầu nữa. Tôi cảm giác em bé của tôi rất khỏe mạnh từng ngày. Giờ đã đến giờ phải đi ngủ rồi, nếu anh mà biết sẽ la tôi đó.
Còn em bé của tôi hôm nay vẫn tốt, không những vậy tôi còn có thể dọn dẹp nhà cửa gọn gàng mà không thấy quá mệt như 3 tháng đầu nữa. Tôi cảm giác em bé của tôi rất khỏe mạnh từng ngày. Giờ đã đến giờ phải đi ngủ rồi, nếu anh mà biết sẽ la tôi đó.
Thứ Ba, 14 tháng 9, 2010
Ngày thứ mười bốn không ở bên cạnh anh
Hôm nay tôi vẫn rất bận rộn nhưng rất vui, vì tôi vừa mua được rất nhiều đồ bầu. Còn mua một bộ đồ của em bé màu xanh rất dể thương. Trong đó có 8 thứ: vớ, nón, khăn choàng, khăn ăn, áo ngắn, áo dài tay. Khi tôi nhìn bộ đồ và tưởng tượng con mình mặc bộ đồ đó, tôi rất nôn nóng nhìn thấy con của tôi.
Tuy rằng tôi không còn xe máy để đi đây đó, mà còn tốn rất nhiều tiền taxi nhưng không sao. Có tốn kém nhiều tiền, nhưng để được yên tâm tôi nên làm như thế. Vì đứa con thương yêu của chúng tôi dù phải hy sinh thêm cũng không sao. Tôi biết anh ấy cũng sẽ nghĩ giống tôi.
Riêng em bé của tôi hôm nay vẫn tốt như những ngày trước. Ăn uống cũng hơi thiếu một ít dinh dưởng nhưng ngày mai tôi sẽ cố gắng dành nhiều thời gian vào chuyện dinh dưỡng cho bé hơn. Giờ thì tôi đi ngủ đây, chẳng hiểu sao tôi lại rất buồn ngủ. Phải đi ngủ liền thôi
Tuy rằng tôi không còn xe máy để đi đây đó, mà còn tốn rất nhiều tiền taxi nhưng không sao. Có tốn kém nhiều tiền, nhưng để được yên tâm tôi nên làm như thế. Vì đứa con thương yêu của chúng tôi dù phải hy sinh thêm cũng không sao. Tôi biết anh ấy cũng sẽ nghĩ giống tôi.
Riêng em bé của tôi hôm nay vẫn tốt như những ngày trước. Ăn uống cũng hơi thiếu một ít dinh dưởng nhưng ngày mai tôi sẽ cố gắng dành nhiều thời gian vào chuyện dinh dưỡng cho bé hơn. Giờ thì tôi đi ngủ đây, chẳng hiểu sao tôi lại rất buồn ngủ. Phải đi ngủ liền thôi
Thứ Hai, 13 tháng 9, 2010
Ngày thứ mười ba không ở bên cạnh anh
Hôm nay tôi rất là vui vẻ và bận rộn nhiều việc. Vì tối hôm tôi đăng lên mạng để bán đồ gia dụng trong nhà. Nên hôm nay có rất nhiều người muốn đến xem đồ của tôi, mà còn dành nhau mua, đến nỗi phải cải nhau. Trong lúc nóng giận người đàn ông lớn tuổi quát tôi tại sao không bán cho anh ta cái máy karaoke đó. Ông ấy đến trước mà còn đưa tiền cho tôi nhiều hơn người kia. Sao tôi lại không đưa cho ông. Thật không phải tôi không muốn bán cho ông ấy mà là đang tìm hiểu xem ai đã hẹn trước để không bị nhầm lẩn, mà có lỗi với cả hai bên. Không ngờ vì một lúc nóng giận quá mức mà ông ta đã bỏ đi. Vừa ra về vừa chửi tôi tới nỗi, hàng sớm điêu thắc mắc, sao người trả nhiều tiền hơn mà không bán. Tôi chỉ biết cười cho qua chuyện thôi. Cuối cùng tôi chỉ bán cho người còn ở lại chờ, với giá ban đầu đưa ra là năm triệu đồng. Tóm lại là cả ngày tôi bán được tổng cộng hai mươi mốt triệu năm trăm nghìn đồng và một triệu năm trăm nghìn đặt cột trước ngày mai đến chở bộ tạ đi. Hiện giờ đồ trong nhà tôi hầu như là bán hết rồi nhưng họ chưa đến đem đi thôi.
Vài bữa nữa thôi ngôi nhà tôi với anh đã sống chung bao năm nay đã quay về với tình trạng ban đầu, trống rỗng. Từng món từng vật trong ngôi nhà này điều chính tay tôi với anh lựa chọn rất kỉ. Nhưng chỉ vài ngày nữa thôi tôi phải đưa từng thứ một ra đi. Tôi rất tiết nhưng khi nghĩ đến tôi sẽ được đi sớm hơn gặp anh thì buồn phiền trong tôi cũng bớt đi. Thật lòng lúc tôi quen với anh cho đến khi có bầu được một tháng tôi chưa bao giờ có suy nghĩ tới phải cần đi qua Úc làm gi. Cho đến lúc chúng tôi biết chắc có em bé chúng tôi mới thay đổi tất cả sự tính toán mà nghĩ tới chuyện về bên đó. Vì tương lai và sức khỏe của con tôi chúng phải sống xa cách nhau lâu như vậy. Phải thay đổi rất nhiều thứ để chuẩn bị cho em bé ra đời. Vì thế mà có rất nhiều người thắc mắc hỏi tôi. Tại vì trong suốt bốn năm mấy trời không làm giấy tờ. Giờ lại ra làm gấp vậy? Tôi chỉ hỏi họ, chúng tôi đang sống bên nhau ở VN hạnh phúc vậy, tự dưng sao làm giấy tờ đi qua bên đó sống với ai. Vả lại gia đình của anh bên đó cũng về VN du lịch hoài, nên tôi cũng không tính toán xa cho lắm. Mà một phần là do anh ấy cũng bận kiếm tiền để thực hiện ước mơ, tổ chức đám cưới trên tàu. Dù bây giờ đã có con rồi nhưng ước mơ đó vẫn sẽ cố gắng thực hiện.Thế nên chúng tôi bao lâu nay chưa lên đăng ký.
Giờ thì xa nhau quá lâu, tôi lại đang mang bầu không thể qua đó được. Không có ai chăm sóc cho tôi cả, mẹ của tôi thì đang ở rất xa để buôn bán. Đành phải một mình tự lo hết tất cả mội việc trong nhà. Chỉ trông mông đến chiều được nói chuyện với anh và nghe má của dặm dò chu đáo nên ăn gì tốt cho con. Riêng hôm này tội với cả nhà anh nói chuyện về em bé tới năm tiếng đồng hồ. Anh còn nói với tôi, người quan trọng nhất của anh bây giờ là tôi. Vừa nghe xong là tôi muốn khóc vì hạnh phúc. Có lẻ người khác nghĩ tôi quá súc động nhưng đó là cảm giác thật sự từ trong tim tôi cảm nhận được gia đình của anh đối sử với tôi. Tôi nghĩ con của tôi cũng cảm nhận được điều này. Vì thế tôi không thể phụ lòng gia đình đã dành cho tôi. Tôi sẽ hết sức cẩn trọng sức khỏe của mình. Chăm chóc cho em bé thật tốt. Giờ cũng phải đi ngủ rồi, mai tôi mới tám chuyện tiếp. Bye bye nhé
Vài bữa nữa thôi ngôi nhà tôi với anh đã sống chung bao năm nay đã quay về với tình trạng ban đầu, trống rỗng. Từng món từng vật trong ngôi nhà này điều chính tay tôi với anh lựa chọn rất kỉ. Nhưng chỉ vài ngày nữa thôi tôi phải đưa từng thứ một ra đi. Tôi rất tiết nhưng khi nghĩ đến tôi sẽ được đi sớm hơn gặp anh thì buồn phiền trong tôi cũng bớt đi. Thật lòng lúc tôi quen với anh cho đến khi có bầu được một tháng tôi chưa bao giờ có suy nghĩ tới phải cần đi qua Úc làm gi. Cho đến lúc chúng tôi biết chắc có em bé chúng tôi mới thay đổi tất cả sự tính toán mà nghĩ tới chuyện về bên đó. Vì tương lai và sức khỏe của con tôi chúng phải sống xa cách nhau lâu như vậy. Phải thay đổi rất nhiều thứ để chuẩn bị cho em bé ra đời. Vì thế mà có rất nhiều người thắc mắc hỏi tôi. Tại vì trong suốt bốn năm mấy trời không làm giấy tờ. Giờ lại ra làm gấp vậy? Tôi chỉ hỏi họ, chúng tôi đang sống bên nhau ở VN hạnh phúc vậy, tự dưng sao làm giấy tờ đi qua bên đó sống với ai. Vả lại gia đình của anh bên đó cũng về VN du lịch hoài, nên tôi cũng không tính toán xa cho lắm. Mà một phần là do anh ấy cũng bận kiếm tiền để thực hiện ước mơ, tổ chức đám cưới trên tàu. Dù bây giờ đã có con rồi nhưng ước mơ đó vẫn sẽ cố gắng thực hiện.Thế nên chúng tôi bao lâu nay chưa lên đăng ký.
Giờ thì xa nhau quá lâu, tôi lại đang mang bầu không thể qua đó được. Không có ai chăm sóc cho tôi cả, mẹ của tôi thì đang ở rất xa để buôn bán. Đành phải một mình tự lo hết tất cả mội việc trong nhà. Chỉ trông mông đến chiều được nói chuyện với anh và nghe má của dặm dò chu đáo nên ăn gì tốt cho con. Riêng hôm này tội với cả nhà anh nói chuyện về em bé tới năm tiếng đồng hồ. Anh còn nói với tôi, người quan trọng nhất của anh bây giờ là tôi. Vừa nghe xong là tôi muốn khóc vì hạnh phúc. Có lẻ người khác nghĩ tôi quá súc động nhưng đó là cảm giác thật sự từ trong tim tôi cảm nhận được gia đình của anh đối sử với tôi. Tôi nghĩ con của tôi cũng cảm nhận được điều này. Vì thế tôi không thể phụ lòng gia đình đã dành cho tôi. Tôi sẽ hết sức cẩn trọng sức khỏe của mình. Chăm chóc cho em bé thật tốt. Giờ cũng phải đi ngủ rồi, mai tôi mới tám chuyện tiếp. Bye bye nhé
Chủ Nhật, 12 tháng 9, 2010
Ngày thứ mười hai không ở bên cạnh anh
Hôm nay tâm trạng tôi vẫn còn rất xấu nhưng khi lên mang nói chuyện với anh một đã đở hơn rất nhiều. Vì tôi biết anh cũng đang rất nhớ tôi, mà còn bị bệnh nữa. Tôi nghe xong những lời anh nói, không hiểu sao những cơn bực tức trong người tan biến hết. Mà còn muốn ôm anh ngây lúc đó. Anh vẫn rất thương tôi và con. Thế nên tôi không nên làm cho anh thức vọng, phải phấn đấu vì con của chúng tôi.
Em bé của tôi hôm nay ăn uống đầy đủ dinh dưởng nên không có gì phải lo lắng. Từ nay tôi phải ráng tâp ngủ sớm. Để cho em bé cũng quen theo giờ giấc của tôi.Giờ thì tôi cũng nên đi ngủ rồi. bye bye
Em bé của tôi hôm nay ăn uống đầy đủ dinh dưởng nên không có gì phải lo lắng. Từ nay tôi phải ráng tâp ngủ sớm. Để cho em bé cũng quen theo giờ giấc của tôi.Giờ thì tôi cũng nên đi ngủ rồi. bye bye
Thứ Bảy, 11 tháng 9, 2010
Ngày thứ mười một không ở bên cạnh anh
Hôm nay khi vừa thức dậy, nhìn qua bên cạnh tôi cái gối đầu của anh và chỗ anh thường nằm. Bên trong lòng tay tôi là cái gối màu hồng, tôi tặng anh vào ngày sinh nhật, trên đó còn có thiêu hàng chữ" Happy b'day ông xã- mãi bên em nhé" lòng tôi chợt dân lên nỗi nhớ anh vô cùng. Lúc đó ngoài chuyện nhắn tin trên yahoo cho anh thì tôi cũng không biết làm gì hơn. Tôi ngồi nhìn cái màn hình của máy vi tính rất lâu. Nhưng không có bức cứ câu trả lời nào. Cho đến trưa anh mới trả lời tôi, anh nói mới vừa đưa má anh đi chợ về. Cảm giác tôi lúc này rất buồn, không phải vì anh đưa má đi chợ mà là. Tôi cảm thấy hụt hẩn lắm, vì anh không hề cảm giác của tôi. Tôi nhắn tin cho anh nói rất nhiều lời tình cảm nhưng đối với anh không hề cảm nhận được. Tôi biết có lẻ vì tôi đang mang thai nên cảm súc của tôi có lúc rất cao, còn có lúc lại rất trầm. Theo tôi là do sự thay đổi nội tiết tố trong người nên làm cho tâm lý tôi cũng thức thường. Tôi giận anh ấy lắm không muốn online nói chuyện với anh, ma nhắn tin là tôi bận nên hôm nay không nói chuyện được. Vì tôi sợ lúc nói với anh có thể tôi sẽ lớn tiếng với anh hoặc sẽ làm cho tôi tức giận ảnh hưởng đến em bé. Đành chọn cách giữ yen lặng cho đến khi tâm trạng trở lại tốt.
Còn về em bé thì, vì hôm nay tâm trang không tốt nên phá lệ đi ăn đồ lề đường với Châu bạn thân của tôi. Ăn hết 2 cuốn bò bía, 1 trái hột vịt lộn, 1 đĩa bột chiên va cuối cùng là 1 ly rau má. Nên có thể em bé của tôi hôm nay không được tốt lắm. Nhưng tôi hứa với em bé là sẽ cố gắng kèm chế mình hơn. Hy vọng không có lần sau nữa. Giờ đã đến lúc tôi phải đi ngủ rồi bye bye
Thứ Sáu, 10 tháng 9, 2010
Ngày thứ mười không ở bên cạnh anh
Hôm này tôi nằm mơ thấy chúng tôi cùng nhau đi về quê chơi, còn hái rất nhiều trái cây nữa. Nhưng trong lúc đang vui vẻ đó bỗng dưng nhà bên cạnh sửa nhà nên đập vỡ tường nhà họ. Làm tôi vỡ luôn cả giấc mộng đẹp. Lúc thức giấc tôi vẫn còn muốn nằm thêm nữa để có thể quay về giấc mộng đó. Nhưng làm thế nào thì tôi cũng không thể ngủ được, chán thật.
Nguyên cả ngày nay chúng tôi nói chuyện đến 3 lần, mỗi lần rất lâu. Tôi còn được nói chuyện với má của anh nữa. Má của dẫn chỉ cho tôi rất nhiều chuyện về người mang thai cần làm gì và không nên làm gì. Trước đây tôi có nghe giọng nói của má anh bên ngoài tai nghe của điện thoại. Còn được nghe anh và em của anh kể về bác ấy, trong tư tưởng của tôi bác là người rất khó tính,rất dử. Nhưng dạo này tôi được nói chuyện với bác vài lần thì cảm giác của tôi, cũng thay đổi. Tuy rằng vẫn chưa gặp bác nhưng theo tôi đoán là bác rất chu đáo. Còn tính toán cho tương lai rất xa. Bác là một người phụ nữ kiên cường và có bảng lãnh. Sau này tôi cũng sẽ học hỏi nhiều về cách làm mẹ của bác. Hy vọng tôi không làm gì sai lầm để anh ở giữa tôi và gia đình, không phải khó sử.
Còn về em bé thì vẫn khỏe mạnh, vì con của tôi được rất nhiều lo lắng quan tâm. Nên dặn dò rất kỉ lưởng về sức khỏe bà bầu, nên em bé không hề có bức cứ vấn đề ngoại lệ sảy ra được. Thế nên con tôi rất khỏe mạnh và hạnh phúc. Giờ cũng đã đến giờ tôi phải đi uống sữa rồi, nếu không cho em bé uống sữa, em bé giận đó. Hẹn ngày mai gặp lại, bye bye
Nguyên cả ngày nay chúng tôi nói chuyện đến 3 lần, mỗi lần rất lâu. Tôi còn được nói chuyện với má của anh nữa. Má của dẫn chỉ cho tôi rất nhiều chuyện về người mang thai cần làm gì và không nên làm gì. Trước đây tôi có nghe giọng nói của má anh bên ngoài tai nghe của điện thoại. Còn được nghe anh và em của anh kể về bác ấy, trong tư tưởng của tôi bác là người rất khó tính,rất dử. Nhưng dạo này tôi được nói chuyện với bác vài lần thì cảm giác của tôi, cũng thay đổi. Tuy rằng vẫn chưa gặp bác nhưng theo tôi đoán là bác rất chu đáo. Còn tính toán cho tương lai rất xa. Bác là một người phụ nữ kiên cường và có bảng lãnh. Sau này tôi cũng sẽ học hỏi nhiều về cách làm mẹ của bác. Hy vọng tôi không làm gì sai lầm để anh ở giữa tôi và gia đình, không phải khó sử.
Còn về em bé thì vẫn khỏe mạnh, vì con của tôi được rất nhiều lo lắng quan tâm. Nên dặn dò rất kỉ lưởng về sức khỏe bà bầu, nên em bé không hề có bức cứ vấn đề ngoại lệ sảy ra được. Thế nên con tôi rất khỏe mạnh và hạnh phúc. Giờ cũng đã đến giờ tôi phải đi uống sữa rồi, nếu không cho em bé uống sữa, em bé giận đó. Hẹn ngày mai gặp lại, bye bye
Thứ Năm, 9 tháng 9, 2010
Ngày thứ chín không ở bên cạnh anh
Ngày thứ chín không có anh bên cạnh, nhưng vẫn cảm thấy hạnh phúc lắm. Vì tôi biết được anh đang làm rất nhiều việc để chuẩn bị hạnh phúc gia đình cho chúng tôi. Anh tính toán cho tương lai của chúng tôi và đứa con của chúng tôi rất xa. Nào là sẽ cho con mình học trường đạo. Phải dạy cho em bé biết đọc chữ vào năm 2 tuổi. Mỗi tuần sẽ dẫn cả nhà đi chơi vào cuối tuần. Còn nói sẽ dạy cho con lái máy bay điều khiển. Tôi không ngờ anh lại lo lắng cho tương lai chúng tôi nhiều vậy. Tôi cảm động và hạnh phúc lắm lắm, khó có thể tả bằng lời nói.
Còn riêng em bé của chúng tôi cũng vẫn khỏe mạnh bình thường. Tôi còn phát hiện mình lên được 1 kg. Tuy không được chuẩn nhưng chỉ cần cố thêm tí nữa và mỗi ngày điều vui vẻ thì chắc chắn em bé sẽ được thông minh, khỏe mạnh và nhất la luôn luôn vui vẻ. Giờ thì cũng trễ rồi tôi phải đi ngủ đây nếu anh ấy mà biết sẽ la tôi chết. hehehe..
Còn riêng em bé của chúng tôi cũng vẫn khỏe mạnh bình thường. Tôi còn phát hiện mình lên được 1 kg. Tuy không được chuẩn nhưng chỉ cần cố thêm tí nữa và mỗi ngày điều vui vẻ thì chắc chắn em bé sẽ được thông minh, khỏe mạnh và nhất la luôn luôn vui vẻ. Giờ thì cũng trễ rồi tôi phải đi ngủ đây nếu anh ấy mà biết sẽ la tôi chết. hehehe..
Thứ Tư, 8 tháng 9, 2010
Ngày thứ bảy và tám không ở bên cạnh anh.
Hôm nay là ngày thứ tám không ở bên cạnh anh. Vì internet bị hư nên hôm qua không thể lên mạng được, nên không nói chuyện với anh được. Vì vậy mà hôm nay tôi phải thức rất sớm để sửa internet cho nhanh để có thể lên mạng nói chuyện với anh.
Hôm qua là ngày tôi không được vui, vì mẹ của tôi lại gọi điện thoại kêu tôi đưa tiền. Tôi không biết đến khi nào thì mẹ của tôi mới giác ngộ được. Rất nhiều lần tôi khuyên mẹ hãy bỏ người đó đi nhưng mẹ tôi cương quyết không nghe mà chấp nhận khổ sở để người khác coi thường mẹ. Tôi biết, tôi không nên lớn tiếng nói chuyện với mẹ. Nhưng cứ mỗi lần nói chuyện thì mẹ tôi luôn gạt bỏ ý kiến của tôi hoặc nghe xong rồi sau vài phút cũng y nhu củ. Đã rất nhiều năm và tìm đủ mội cách để mẹ thay đổi nhưng cũng chẳng ít lợi gì. Lần này tôi và anh quyết định không giúp mẹ bằng cách đó nữa mà phải giúp quay lại là người mẹ ngày xưa. Để cả hai chị em tôi luôn yêu thương và kính trọng nhất trên đời. Tôi sẽ không đưa tiền cho mẹ nữa thay vì hàng tháng đưa tiền nhà. Giờ tôi sẽ không đưa mà bỏ vào ống heo. Để dành giúp mẹ, sau này nếu mẹ chịu quay về như trước tôi sẽ dẫn cháu ngoài về thăm bà ngoại và đưa số tiền đó cho mẹ làm ăn nho nhỏ. Còn nếu không được như ý, tôi sẽ dùng tất cả tiền đó, lấy tên của mẹ ủng hộ từ thiện. Coi như mẹ đã tạo cho cháu ngoài của bà một niềm kính trọng. Có lẻ chỉ có như thế thì tôi mới bớt bức rức trong lòng. Trước đây anh cũng hay nói tôi nên biết bỏ xuống đừng ôm hết trách nhiệm vào người nhưng tôi chưa bao giờ nghe lời anh nói. Miệng thì nói là không giúp nữa. Nhưng thăm tâm tôi thỉnh thoảng lại cho một ít. Nhưng giờ tôi đã có con rồi, tôi không thể vì ít kỉ của bản thân mà làm hại mẹ mình và cướp đi sự kính trọng của con tôi đối với bà ngoại của nó. Tôi phải kèm chế bản thân mình vì tương lai sau này. Tôi không giúp mẹ bằng cách xấu nữa mà tôi phải để mẹ chịu thiệt thòi hôm nay nhưng hạnh phúc mai sau.
Giờ đây tôi phải toàn tâm toàn ý lo cho đứa con trong bụng. Tôi nghĩ bé cũng cảm nhận được tình cảm của tôi nên rất ngoan ngoãn, không làm cho tôi mệt mỗi hay bị bức cứ chịu chứng gì. Tôi còn cảm thấy cơ thể và tin thần tốt hơn lúc chưa có con. Chưa có con thì cứ nhõng nhẻo với anh phải làm thế này thế kia. Còn buồn thì tìm bạn bè đi chơi giải khuây. Còn từ lúc có con rồi tôi cũng biết thông cảm cho anh hơn. Tốt hơn nữa là tôi biết lánh né những chỗ không tốt cho con, cũng đồng nghĩa là bớt dao lưu với nhiều người hơn. Tôi nên cảm ơn thượng đế và anh đã cho tôi đứa bé, để cuộc sống của tôi có trách nhiệm hơn. Giờ cũng đã đến nói chia để đi ăn trưa rồi. bye bye
Hôm qua là ngày tôi không được vui, vì mẹ của tôi lại gọi điện thoại kêu tôi đưa tiền. Tôi không biết đến khi nào thì mẹ của tôi mới giác ngộ được. Rất nhiều lần tôi khuyên mẹ hãy bỏ người đó đi nhưng mẹ tôi cương quyết không nghe mà chấp nhận khổ sở để người khác coi thường mẹ. Tôi biết, tôi không nên lớn tiếng nói chuyện với mẹ. Nhưng cứ mỗi lần nói chuyện thì mẹ tôi luôn gạt bỏ ý kiến của tôi hoặc nghe xong rồi sau vài phút cũng y nhu củ. Đã rất nhiều năm và tìm đủ mội cách để mẹ thay đổi nhưng cũng chẳng ít lợi gì. Lần này tôi và anh quyết định không giúp mẹ bằng cách đó nữa mà phải giúp quay lại là người mẹ ngày xưa. Để cả hai chị em tôi luôn yêu thương và kính trọng nhất trên đời. Tôi sẽ không đưa tiền cho mẹ nữa thay vì hàng tháng đưa tiền nhà. Giờ tôi sẽ không đưa mà bỏ vào ống heo. Để dành giúp mẹ, sau này nếu mẹ chịu quay về như trước tôi sẽ dẫn cháu ngoài về thăm bà ngoại và đưa số tiền đó cho mẹ làm ăn nho nhỏ. Còn nếu không được như ý, tôi sẽ dùng tất cả tiền đó, lấy tên của mẹ ủng hộ từ thiện. Coi như mẹ đã tạo cho cháu ngoài của bà một niềm kính trọng. Có lẻ chỉ có như thế thì tôi mới bớt bức rức trong lòng. Trước đây anh cũng hay nói tôi nên biết bỏ xuống đừng ôm hết trách nhiệm vào người nhưng tôi chưa bao giờ nghe lời anh nói. Miệng thì nói là không giúp nữa. Nhưng thăm tâm tôi thỉnh thoảng lại cho một ít. Nhưng giờ tôi đã có con rồi, tôi không thể vì ít kỉ của bản thân mà làm hại mẹ mình và cướp đi sự kính trọng của con tôi đối với bà ngoại của nó. Tôi phải kèm chế bản thân mình vì tương lai sau này. Tôi không giúp mẹ bằng cách xấu nữa mà tôi phải để mẹ chịu thiệt thòi hôm nay nhưng hạnh phúc mai sau.
Giờ đây tôi phải toàn tâm toàn ý lo cho đứa con trong bụng. Tôi nghĩ bé cũng cảm nhận được tình cảm của tôi nên rất ngoan ngoãn, không làm cho tôi mệt mỗi hay bị bức cứ chịu chứng gì. Tôi còn cảm thấy cơ thể và tin thần tốt hơn lúc chưa có con. Chưa có con thì cứ nhõng nhẻo với anh phải làm thế này thế kia. Còn buồn thì tìm bạn bè đi chơi giải khuây. Còn từ lúc có con rồi tôi cũng biết thông cảm cho anh hơn. Tốt hơn nữa là tôi biết lánh né những chỗ không tốt cho con, cũng đồng nghĩa là bớt dao lưu với nhiều người hơn. Tôi nên cảm ơn thượng đế và anh đã cho tôi đứa bé, để cuộc sống của tôi có trách nhiệm hơn. Giờ cũng đã đến nói chia để đi ăn trưa rồi. bye bye
Thứ Hai, 6 tháng 9, 2010
Ngày thứ sáu không ở bên cạnh anh.
Hôm này là ngày thứ sáu không ở bên cạnh anh, tôi cũng đã dần quen với cảm giác nhung nhớ anh như thế này. Có thể vì tôi không muốn bức cứ chuyện gì ảnh hưởng đến bé trong bụng nên tự chấn an mình. Cũng có thể tôi có con, nên không cảm thấy cô đơn một mình. Dù có chuyện gì sảy ra tôi cũng tâm sự với con và không còn căng thẳng nữa. Tôi nghĩ cảm súc này tất cả những người đã và đang làm mẹ điều có cả.
Hôm nay tôi quyết định không gọi điện thoại cho anh, mà chỉ nhắn tin là tôi giận anh rồi, không gọi cho anh đâu.Trừ khi anh nhớ tôi thì anh goi nói chuyện với tôi. Tôi biết mình cũng hơi quá đáng nhưng lần nào gọi cho anh cũng chỉ có mình tôi nói thôi, thỉnh thoảng anh đáp trả, chứ không biết nói gì. Hay là vì chúng tôi đã sống chung quá lâu nên không con chuyện gì để nói ngoài những chuyện lin tin. Có lẻ tôi nên để 2~3 ngày gọi cho anh một lần thì tốt hơn. Lúc ấy cảm giác nhớ nhung nhiều thì có nhiều chuyện để nói thôi.
Em bé của tôi được 3 tháng rưởi rồi, tôi mong cho em bé nhanh nhanh chóng lớn để tôi được nhìn thấy khuôn mặt đáng yêu của bé. Tôi trong chờ từng ngày, nên ngày nào tôi cũng đem tấm ảnh siêu âm của bé lúc tròn 3 tháng ra ngắm một lúc. Mấy đứa em tôi hay nói tấm hình có nhìn thấy gì đầu mà xem. Nhưng tôi vẫn thích xem vì trong lúc xem ảnh tôi cảm giác như đang nhìn thấy con, tay tôi xoa bụng như đang được nựng con mình vây. Rất ư là hạnh phúc
Giờ thì tạm chia chia tay vì tôi phải đi uống sữa dành cho phụ nữ mang thai đây.
Hôm nay tôi quyết định không gọi điện thoại cho anh, mà chỉ nhắn tin là tôi giận anh rồi, không gọi cho anh đâu.Trừ khi anh nhớ tôi thì anh goi nói chuyện với tôi. Tôi biết mình cũng hơi quá đáng nhưng lần nào gọi cho anh cũng chỉ có mình tôi nói thôi, thỉnh thoảng anh đáp trả, chứ không biết nói gì. Hay là vì chúng tôi đã sống chung quá lâu nên không con chuyện gì để nói ngoài những chuyện lin tin. Có lẻ tôi nên để 2~3 ngày gọi cho anh một lần thì tốt hơn. Lúc ấy cảm giác nhớ nhung nhiều thì có nhiều chuyện để nói thôi.
Em bé của tôi được 3 tháng rưởi rồi, tôi mong cho em bé nhanh nhanh chóng lớn để tôi được nhìn thấy khuôn mặt đáng yêu của bé. Tôi trong chờ từng ngày, nên ngày nào tôi cũng đem tấm ảnh siêu âm của bé lúc tròn 3 tháng ra ngắm một lúc. Mấy đứa em tôi hay nói tấm hình có nhìn thấy gì đầu mà xem. Nhưng tôi vẫn thích xem vì trong lúc xem ảnh tôi cảm giác như đang nhìn thấy con, tay tôi xoa bụng như đang được nựng con mình vây. Rất ư là hạnh phúc
Giờ thì tạm chia chia tay vì tôi phải đi uống sữa dành cho phụ nữ mang thai đây.
Ngày thứ năm không ở bên cạnh anh
Hôm nay tôi phải thức dậy thật sớm vì bị ông bà chủ nhà đến làm phiền làm cho tôi rất nhức đầu. Lần nào ông bà ấy tới điều nói rất nhiều chuyện không hợp lý lẻ, tội không thích 2 người đó nhưng vì giá tiền thuê nhà tốt phải ráng chịu đựng thôi. Tôi mong sao cho thời gian qua thật nhanh để có thể được phỏng vấn nếu đậu tôi sẽ được đi Úc với anh. Và cũng xa được cái cảnh này. Không những người không thích và những cảnh đau lòng của gia đình tôi. Có lẻ chỉ có như thế thì tôi mới yên tâm mà chuyên tâm lo cho con và gia đình nhỏ của tôi. Nếu như được đi sớm thì em bé sẽ sanh bên đó an toàn hơn về y tế và thuốc than bên đó tốt hơn rất nhiều. Riêng em bé được sanh ra tại Úc , về pháp luận giấy tờ sau này cũng có lợi. Vì thế mà gia đình, anh và tôi điều rất cố gắng để tôi có thể đi thật nhanh. Nhưng đến nay vẫn chưa thấy tin tức gì, dù là hồ sơ đã nộp cả tháng rồi. Không biết còn đến bao lâu nữa, chúng tôi mới ở bên nhau đây.
Em bé của tôi hôm nay vẫn tốt như bình thường nên tôi vẫn làm việc nhà. Cứ tới bữa cơm thì nấu đồ xong, ăn cơm chung với máy đứa em. Tuy không bằng có anh ăn chung nhưng cũng coi như đở buồn tẻ. Nhờ vây ma tôi ăn được nhiều hơn.
Giờ đã đến lúc phải chia tay đi ngủ rồi, vì mội việc của người mang thai nên có giờ giấc nhất định, để dễ kiếm soát tốt nhất.
Em bé của tôi hôm nay vẫn tốt như bình thường nên tôi vẫn làm việc nhà. Cứ tới bữa cơm thì nấu đồ xong, ăn cơm chung với máy đứa em. Tuy không bằng có anh ăn chung nhưng cũng coi như đở buồn tẻ. Nhờ vây ma tôi ăn được nhiều hơn.
Giờ đã đến lúc phải chia tay đi ngủ rồi, vì mội việc của người mang thai nên có giờ giấc nhất định, để dễ kiếm soát tốt nhất.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)