Thứ Bảy, 18 tháng 9, 2010

Ngày thứ mười tám không ở bên cạnh anh

Hôm nay là ngày thứ mười tám không ở bên cạnh anh rồi. Hầu như ngày nào khi nói chuyện điện thoại với anh tôi cũng nói: em nhớ anh quá à, anh có nhớ em và con không? Tuy những câu hỏi thật ngớ ngẩn nhưng trong trường hợp của chúng tôi thì không ngớ ngẩn chút nào. Vì từ lúc bắt đầu quen anh cho đến bây giờ thì chỉ có lần này anh mới xa tôi lâu như vậy. Giờ tôi lại có con nữa thì nỗi nhớ phải càng dân gấp mấy lần. Anh cũng hiểu được điều đó nên ngày nào anh cũng nói chuyện với tôi rất lâu, mặt dù rất bận. Vậy mà mỗi lần được nói chuyện với anh là tôi không bao giờ muốn ngưng. Đến khi nào anh nhắc tôi phải đi ăn uống gì rồi đi ngủ sớm thì mới thôi.
À hôm nay lại có một tin vui là tôi vừa nhận được thông báo ngày 29-9 này đến lảnh sự phỏng vấn. Tôi vui lắm cuối cùng ngày này cũng đã đến. Hai mẹ con tôi sắp được gặp anh và gia đình bên đó rồi. Cuối tuần anh sẽ chở hai mẹ tôi đi thăm bà ngoại của anh nè. Hoặc là cả nhà nấu món ngon mời bà ngoại tới ăn và nói chuyện. Nghĩ đến đây thôi là cảm thấy sự ấm áp của gia đình thiên liên đến thế nào rồi. Không lời nào có thể miêu tả được hết niềm hạnh phúc đó được. Chỉ có thể cảm nhận bằng trái tim mà thôi. Giờ thì tôi đang cảm nhận từ từ đây. Thôi tôi phải đi ngủ rồi, hẹn gặp lại sau nhé! bye bye
À mà quên thông báo là em bé của tôi hôm nay vẫn khỏe, bình thường, chỉ có cái là bận rộn quá nên không đi tập thể dục. Nhưng chắc chắn ngày mai sẽ tập bù.hehe..

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét