Hôm nay tôi rất là vui vẻ và bận rộn nhiều việc. Vì tối hôm tôi đăng lên mạng để bán đồ gia dụng trong nhà. Nên hôm nay có rất nhiều người muốn đến xem đồ của tôi, mà còn dành nhau mua, đến nỗi phải cải nhau. Trong lúc nóng giận người đàn ông lớn tuổi quát tôi tại sao không bán cho anh ta cái máy karaoke đó. Ông ấy đến trước mà còn đưa tiền cho tôi nhiều hơn người kia. Sao tôi lại không đưa cho ông. Thật không phải tôi không muốn bán cho ông ấy mà là đang tìm hiểu xem ai đã hẹn trước để không bị nhầm lẩn, mà có lỗi với cả hai bên. Không ngờ vì một lúc nóng giận quá mức mà ông ta đã bỏ đi. Vừa ra về vừa chửi tôi tới nỗi, hàng sớm điêu thắc mắc, sao người trả nhiều tiền hơn mà không bán. Tôi chỉ biết cười cho qua chuyện thôi. Cuối cùng tôi chỉ bán cho người còn ở lại chờ, với giá ban đầu đưa ra là năm triệu đồng. Tóm lại là cả ngày tôi bán được tổng cộng hai mươi mốt triệu năm trăm nghìn đồng và một triệu năm trăm nghìn đặt cột trước ngày mai đến chở bộ tạ đi. Hiện giờ đồ trong nhà tôi hầu như là bán hết rồi nhưng họ chưa đến đem đi thôi.
Vài bữa nữa thôi ngôi nhà tôi với anh đã sống chung bao năm nay đã quay về với tình trạng ban đầu, trống rỗng. Từng món từng vật trong ngôi nhà này điều chính tay tôi với anh lựa chọn rất kỉ. Nhưng chỉ vài ngày nữa thôi tôi phải đưa từng thứ một ra đi. Tôi rất tiết nhưng khi nghĩ đến tôi sẽ được đi sớm hơn gặp anh thì buồn phiền trong tôi cũng bớt đi. Thật lòng lúc tôi quen với anh cho đến khi có bầu được một tháng tôi chưa bao giờ có suy nghĩ tới phải cần đi qua Úc làm gi. Cho đến lúc chúng tôi biết chắc có em bé chúng tôi mới thay đổi tất cả sự tính toán mà nghĩ tới chuyện về bên đó. Vì tương lai và sức khỏe của con tôi chúng phải sống xa cách nhau lâu như vậy. Phải thay đổi rất nhiều thứ để chuẩn bị cho em bé ra đời. Vì thế mà có rất nhiều người thắc mắc hỏi tôi. Tại vì trong suốt bốn năm mấy trời không làm giấy tờ. Giờ lại ra làm gấp vậy? Tôi chỉ hỏi họ, chúng tôi đang sống bên nhau ở VN hạnh phúc vậy, tự dưng sao làm giấy tờ đi qua bên đó sống với ai. Vả lại gia đình của anh bên đó cũng về VN du lịch hoài, nên tôi cũng không tính toán xa cho lắm. Mà một phần là do anh ấy cũng bận kiếm tiền để thực hiện ước mơ, tổ chức đám cưới trên tàu. Dù bây giờ đã có con rồi nhưng ước mơ đó vẫn sẽ cố gắng thực hiện.Thế nên chúng tôi bao lâu nay chưa lên đăng ký.
Giờ thì xa nhau quá lâu, tôi lại đang mang bầu không thể qua đó được. Không có ai chăm sóc cho tôi cả, mẹ của tôi thì đang ở rất xa để buôn bán. Đành phải một mình tự lo hết tất cả mội việc trong nhà. Chỉ trông mông đến chiều được nói chuyện với anh và nghe má của dặm dò chu đáo nên ăn gì tốt cho con. Riêng hôm này tội với cả nhà anh nói chuyện về em bé tới năm tiếng đồng hồ. Anh còn nói với tôi, người quan trọng nhất của anh bây giờ là tôi. Vừa nghe xong là tôi muốn khóc vì hạnh phúc. Có lẻ người khác nghĩ tôi quá súc động nhưng đó là cảm giác thật sự từ trong tim tôi cảm nhận được gia đình của anh đối sử với tôi. Tôi nghĩ con của tôi cũng cảm nhận được điều này. Vì thế tôi không thể phụ lòng gia đình đã dành cho tôi. Tôi sẽ hết sức cẩn trọng sức khỏe của mình. Chăm chóc cho em bé thật tốt. Giờ cũng phải đi ngủ rồi, mai tôi mới tám chuyện tiếp. Bye bye nhé
Vài bữa nữa thôi ngôi nhà tôi với anh đã sống chung bao năm nay đã quay về với tình trạng ban đầu, trống rỗng. Từng món từng vật trong ngôi nhà này điều chính tay tôi với anh lựa chọn rất kỉ. Nhưng chỉ vài ngày nữa thôi tôi phải đưa từng thứ một ra đi. Tôi rất tiết nhưng khi nghĩ đến tôi sẽ được đi sớm hơn gặp anh thì buồn phiền trong tôi cũng bớt đi. Thật lòng lúc tôi quen với anh cho đến khi có bầu được một tháng tôi chưa bao giờ có suy nghĩ tới phải cần đi qua Úc làm gi. Cho đến lúc chúng tôi biết chắc có em bé chúng tôi mới thay đổi tất cả sự tính toán mà nghĩ tới chuyện về bên đó. Vì tương lai và sức khỏe của con tôi chúng phải sống xa cách nhau lâu như vậy. Phải thay đổi rất nhiều thứ để chuẩn bị cho em bé ra đời. Vì thế mà có rất nhiều người thắc mắc hỏi tôi. Tại vì trong suốt bốn năm mấy trời không làm giấy tờ. Giờ lại ra làm gấp vậy? Tôi chỉ hỏi họ, chúng tôi đang sống bên nhau ở VN hạnh phúc vậy, tự dưng sao làm giấy tờ đi qua bên đó sống với ai. Vả lại gia đình của anh bên đó cũng về VN du lịch hoài, nên tôi cũng không tính toán xa cho lắm. Mà một phần là do anh ấy cũng bận kiếm tiền để thực hiện ước mơ, tổ chức đám cưới trên tàu. Dù bây giờ đã có con rồi nhưng ước mơ đó vẫn sẽ cố gắng thực hiện.Thế nên chúng tôi bao lâu nay chưa lên đăng ký.
Giờ thì xa nhau quá lâu, tôi lại đang mang bầu không thể qua đó được. Không có ai chăm sóc cho tôi cả, mẹ của tôi thì đang ở rất xa để buôn bán. Đành phải một mình tự lo hết tất cả mội việc trong nhà. Chỉ trông mông đến chiều được nói chuyện với anh và nghe má của dặm dò chu đáo nên ăn gì tốt cho con. Riêng hôm này tội với cả nhà anh nói chuyện về em bé tới năm tiếng đồng hồ. Anh còn nói với tôi, người quan trọng nhất của anh bây giờ là tôi. Vừa nghe xong là tôi muốn khóc vì hạnh phúc. Có lẻ người khác nghĩ tôi quá súc động nhưng đó là cảm giác thật sự từ trong tim tôi cảm nhận được gia đình của anh đối sử với tôi. Tôi nghĩ con của tôi cũng cảm nhận được điều này. Vì thế tôi không thể phụ lòng gia đình đã dành cho tôi. Tôi sẽ hết sức cẩn trọng sức khỏe của mình. Chăm chóc cho em bé thật tốt. Giờ cũng phải đi ngủ rồi, mai tôi mới tám chuyện tiếp. Bye bye nhé
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét