Hôm nay khi vừa thức dậy, nhìn qua bên cạnh tôi cái gối đầu của anh và chỗ anh thường nằm. Bên trong lòng tay tôi là cái gối màu hồng, tôi tặng anh vào ngày sinh nhật, trên đó còn có thiêu hàng chữ" Happy b'day ông xã- mãi bên em nhé" lòng tôi chợt dân lên nỗi nhớ anh vô cùng. Lúc đó ngoài chuyện nhắn tin trên yahoo cho anh thì tôi cũng không biết làm gì hơn. Tôi ngồi nhìn cái màn hình của máy vi tính rất lâu. Nhưng không có bức cứ câu trả lời nào. Cho đến trưa anh mới trả lời tôi, anh nói mới vừa đưa má anh đi chợ về. Cảm giác tôi lúc này rất buồn, không phải vì anh đưa má đi chợ mà là. Tôi cảm thấy hụt hẩn lắm, vì anh không hề cảm giác của tôi. Tôi nhắn tin cho anh nói rất nhiều lời tình cảm nhưng đối với anh không hề cảm nhận được. Tôi biết có lẻ vì tôi đang mang thai nên cảm súc của tôi có lúc rất cao, còn có lúc lại rất trầm. Theo tôi là do sự thay đổi nội tiết tố trong người nên làm cho tâm lý tôi cũng thức thường. Tôi giận anh ấy lắm không muốn online nói chuyện với anh, ma nhắn tin là tôi bận nên hôm nay không nói chuyện được. Vì tôi sợ lúc nói với anh có thể tôi sẽ lớn tiếng với anh hoặc sẽ làm cho tôi tức giận ảnh hưởng đến em bé. Đành chọn cách giữ yen lặng cho đến khi tâm trạng trở lại tốt.
Còn về em bé thì, vì hôm nay tâm trang không tốt nên phá lệ đi ăn đồ lề đường với Châu bạn thân của tôi. Ăn hết 2 cuốn bò bía, 1 trái hột vịt lộn, 1 đĩa bột chiên va cuối cùng là 1 ly rau má. Nên có thể em bé của tôi hôm nay không được tốt lắm. Nhưng tôi hứa với em bé là sẽ cố gắng kèm chế mình hơn. Hy vọng không có lần sau nữa. Giờ đã đến lúc tôi phải đi ngủ rồi bye bye
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét