Thứ Tư, 15 tháng 9, 2010

Ngày thứ mười lăm không ở bên cạnh anh

Hôm nay là đúng nữa tháng anh không ở bên cạnh tôi. Tuy rằng ngày nào tôi cũng được nói chuyện nhưng tôi vẫn cảm thấy rất nhớ anh. Mỗi lần tôi có gì thay đổi, người đầu tiên tôi muốn chia sẻ là anh. Nhớ lúc anh còn ở VN, mỗi lần bị đau bụng, anh xoa bụng cho tôi đến khi hết đau mới thôi. Như hôm nay giường và nệm của chúng đã được người ta lấy đi rồi. Tôi phải nằm ở dưới đất, vì không quen nên rất đau lưng. Ước gì có anh ở bên cạnh tôi lúc này, anh sẽ rất chìu tôi. Thế nào anh cũng xoa bóp lưng cho tôi. Nghĩ tới đây tôi liền lên mạng gọi cho anh kể lại tình hình. Anh rất lo lắng cho tôi, mà còn kêu tôi phải đi mua lại cái nệm liền. Tôi đã hứa với anh sẽ suy nghĩ lại có nên mua hay không. Anh mới chịu đi ngủ.
 Còn em bé của tôi hôm nay vẫn tốt, không những vậy tôi còn có thể dọn dẹp nhà cửa gọn gàng mà không thấy quá mệt như 3 tháng đầu nữa. Tôi cảm giác em bé của tôi rất khỏe mạnh từng ngày. Giờ đã đến giờ phải đi ngủ rồi, nếu anh mà biết sẽ la tôi đó.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét