Chủ Nhật, 12 tháng 9, 2010

Ngày thứ mười hai không ở bên cạnh anh

Hôm nay tâm trạng tôi vẫn còn rất xấu nhưng khi lên mang nói chuyện với anh một đã đở hơn rất nhiều. Vì tôi biết anh cũng đang rất nhớ tôi, mà còn bị bệnh nữa. Tôi nghe xong những lời anh nói, không hiểu sao những cơn bực tức trong người tan biến hết. Mà còn muốn ôm anh ngây lúc đó. Anh vẫn rất thương tôi và con. Thế nên tôi không nên làm cho anh thức vọng, phải phấn đấu vì con của chúng tôi.
 Em bé của tôi hôm nay ăn uống đầy đủ dinh dưởng nên không có gì phải lo lắng. Từ nay tôi phải ráng tâp ngủ sớm. Để cho em bé cũng quen theo giờ giấc của tôi.Giờ thì tôi cũng nên đi ngủ rồi. bye bye

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét