Thứ Tư, 8 tháng 9, 2010

Ngày thứ bảy và tám không ở bên cạnh anh.

     Hôm nay là ngày thứ tám  không ở bên cạnh anh.  Vì internet bị hư nên hôm qua không thể lên mạng được, nên không nói chuyện với anh được. Vì vậy mà hôm nay tôi phải thức rất sớm để sửa internet cho nhanh để có thể lên mạng nói chuyện với anh. 
    Hôm qua là ngày tôi không được vui, vì mẹ của tôi lại gọi điện thoại kêu tôi đưa tiền. Tôi không biết đến khi nào thì mẹ của tôi mới giác ngộ được. Rất nhiều lần tôi khuyên mẹ hãy bỏ người đó đi nhưng mẹ tôi cương quyết không nghe mà chấp nhận khổ sở để người khác coi thường mẹ. Tôi biết, tôi không nên lớn tiếng nói chuyện với mẹ. Nhưng cứ mỗi lần nói chuyện thì mẹ tôi luôn gạt bỏ ý kiến của tôi hoặc nghe xong rồi sau vài phút cũng y nhu củ. Đã rất nhiều năm và tìm đủ mội cách để mẹ thay đổi nhưng cũng chẳng ít lợi gì. Lần này tôi và anh quyết định không giúp mẹ bằng cách đó nữa mà phải giúp quay lại là người mẹ ngày xưa. Để cả hai chị em tôi luôn yêu thương và kính trọng nhất trên đời. Tôi sẽ không đưa tiền cho mẹ nữa thay vì hàng tháng đưa tiền nhà. Giờ tôi sẽ không đưa mà bỏ vào ống heo. Để dành giúp mẹ, sau này nếu mẹ chịu quay về như trước tôi sẽ dẫn cháu ngoài về thăm bà ngoại và đưa số tiền đó cho mẹ làm ăn nho nhỏ. Còn nếu không được như ý, tôi sẽ dùng tất cả tiền đó, lấy tên của mẹ ủng hộ từ thiện. Coi như mẹ đã tạo cho cháu ngoài của bà một niềm kính trọng. Có lẻ chỉ có như thế thì tôi mới bớt bức rức trong lòng. Trước đây anh cũng hay nói tôi nên biết bỏ xuống đừng ôm hết trách nhiệm vào người nhưng tôi chưa bao giờ nghe lời anh nói. Miệng thì nói là không giúp nữa. Nhưng thăm tâm tôi thỉnh thoảng lại cho một ít. Nhưng giờ tôi đã có con rồi, tôi không thể vì ít kỉ của bản thân mà làm hại mẹ mình và cướp đi sự kính trọng của con tôi đối với bà ngoại của nó. Tôi phải kèm chế bản thân mình vì tương lai sau này. Tôi không giúp mẹ bằng cách xấu nữa mà tôi phải để mẹ chịu thiệt thòi hôm nay nhưng hạnh phúc mai sau.
    Giờ đây tôi phải toàn tâm toàn ý lo cho đứa con trong bụng. Tôi nghĩ bé cũng cảm nhận được tình cảm của tôi nên rất ngoan ngoãn, không làm cho tôi mệt mỗi hay bị bức cứ chịu chứng gì. Tôi còn cảm thấy cơ thể và tin thần tốt hơn lúc chưa có con. Chưa có con thì cứ nhõng nhẻo với anh phải làm thế này thế kia. Còn buồn thì tìm bạn bè đi chơi giải khuây. Còn từ lúc có con rồi tôi cũng biết thông cảm cho anh hơn. Tốt hơn nữa là tôi biết lánh né những chỗ không tốt cho con, cũng đồng nghĩa là bớt dao lưu với nhiều người hơn. Tôi nên cảm ơn thượng đế và anh đã cho tôi đứa bé, để cuộc sống của tôi có trách nhiệm hơn. Giờ cũng đã đến nói chia để đi ăn trưa rồi. bye bye

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét