Những ngày gần đây vì máy laptop của tôi bị hư nên không thể lên mạng nói chuyện bình thuờng nhưng vẫn có thể nói chuyện qua hệ thống Skype bằng máy game PSP của tôi. may mắn là có anh họ của anh đang ở chung phụ giúp cho tôi. "Tuy nói là anh họ nhưng Quang rất nhỏ tuổi nên gọi tôi là chị." Tôi thường nhờ em ấy cài chương trình và hướng dẩn tôi sử dụng máy vi tính. Nhờ vậy mà tôi vẫn có thể nói chuyện với anh mỗi ngày, chỉ dạo này không được xem webcam thôi. Tuy vậy nhưng tôi cũng vẫn hạnh phúc, vì có anh và gia đình của anh luôn lo lắng, quan tâm tôi mỗi ngày.
Còn một chuyện nữa làm cho tôi rất vui, tôi đã được miễn phỏng vấn ở lảnh sự quán Úc. Họ nói với tôi chỉ cần tôi nộp thêm hồ sơ chụp x-ray phổi đủ sức khỏe là hòan tất. Họ sẽ gửi hồ sơ của tôi về bên Úc duyệt. Từ lúc nộp hồ sơ tôi cứ chờ đợi ngày phỏng vấn, nhưng khi được bộ lảnh sự mời đi phỏng vấn thì tôi lại rất lo lắng. Tôi rất sợ họ sẽ hỏi những câu hỏi cắt cớ, tôi sẽ không tài nào trả lời được. Ngày nào chúng tôi cũng bàn chuyện với nhau xem phải xem nên nói gì trong ngày phỏng vấn. Anh biết tôi rất lo lắng nên nói với tôi rằng chúng ta đã là sự thật thì em lo lắng cái gì chứ. Em cứ nói với họ, từng cái mụn trên mông và cơ thể em điều nhớ rõ xem họ còn gì để hỏi không. Họ chỉ kêu em lên để xem những vết sẹo trên người em có đúng như mình đã viết chuyện không thôi. Dù biết thế nhưng tôi vẫn phải chuẩn bị thật kĩ, vì là thời điểm quyết định cuộc sống và tương lai hai mẹ con chúng tôi sau này mà, mỗi lần ở lảnh sự gọi điện thoại cho tôi là tim của tôi run lên từng nhịp thật nhanh. Mà tôi không tài nào khống chế được. Những cơn lo sợ, hồi hợp cuối cùng đã qua, bên lảnh sự đã báo cho tôi tin, hồ sơ của chúng tôi viên chức lảnh sự đã duyệt nhận thấy tôi không cần đến phỏng vấn, mà chỉ cần nộp đủ hồ sơ họ cần thôi.
Bao nhiêu công lao chúng tôi chuẩn bị và ghi chép giờ đây đã có kết quả. Tôi vô cùng sung sướng. Lập tức gọi cho anh ngay để báo tin cho anh biết, ai ngờ anh trả lời cho tôi một câu rất tức cười. Anh biết trước mà, họ chẳng muốn phỏng vấn em đâu mà vì chúng ta viết chuyện hay quá nên họ tò mò muốn xem tác giả mà thôi.hahaha..
Mọi chuyện xảy ra rất quá nhanh mới đây mà em bé của tôi được gần mười tám tuần rồi. Tuy em bé rất khỏe mạnh nhưng riêng tôi cứ bị nhức mỏi tay và cơ thể. Thỉnh thỏang nửa đêm không ngủ được còn phải nằm tự bóp chân tay. Không hiểu sao đau mà không thể nhức vật gì lên nổi luôn. Mấy ngày này thì đỡ nhiều rồi, nên ăn ngủ cũng bình thường lại.
Mấy ngày vừa qua có hai lần hai chúng tôi tranh luận đến mức tôi phải khóc dù không phải là to lớn nhưng vì đang mang thai mà phải sống một mình. Đi khám thai cũng một mình, trong khi những bà bầu bên cạnh tôi thì được chồng dìu dắt đi từng bước. Nên cảm xúc rất dễ dân trào. Tôi rất tuổi thân, không nói cho anh nghe những cảm xúc đó. Mà tôi lại biến cảm xúc đó thành cơn giận dõi, bắt anh phải năn nỉ tôi. Đến giờ nghỉ lại thấy mình vô duyên, không nói ra ai mà biết được mình muốn gì? Ngay cả bản thân mình đôi khi còn không hiểu nổi mình nữa kìa. Vậy mà suốt bốn năm nay anh cứ phải xuống nước nhỏ nhẹ hỏi tôi lý do. Để tôi nói ra ý nghĩ của mình, rồi anh mới có thể nói những gì anh muốn tôi sửa đổi. Đáng lý những điều đó là do phụ nữ nhường nhịn trước. Nhưng anh lại phải đảm nhiệm luôn phần đó. Bởi vậy có những lúc anh đang nằm ngủ tôi nhìn anh thật lâu, rồi nghĩ tới những chuyện anh làm cho tôi. Tôi càng thương anh nhiều hơn nữa.
Đã đến giờ tôi phải đi ngủ rồi. Hẹn khi khác sẽ tâm sự nhiều hơn.bye bye
Thứ Năm, 30 tháng 9, 2010
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét