Thứ Bảy, 2 tháng 10, 2010

Ngaỳ thứ ba mươi hai không bên cạnh anh.

Hôm nay tâm trạng đở hơn hôm qua, nhưng vẫn chưa được vui vẻ lại. Vì tôi đang giận anh nên đã 2 ngày rồi không nói chuyện. Tôi đã quyết  định hết tuần này không nói chuyện với anh coi như trừng phạt. Ai biểu trong 1 tuần mà la tôi đến 3 lần.
Còn em bé của vẫn tốt, nhưng hôm nay ăn được 500gr, 100gr bí đỏ, 1 nấm hạt bí va điều, 4 chén cơm, 1/2 quả đu đủ, 200gr thịt và cá,2 ly nước trái cây, 3 ly sữa, 1 hủ sừa chua. Tôi nghĩ em bé của tôi mỗi ngày điều ăn như thế thì quá tốt rồi. Nhưng thật sự rất khó mà ăn uống đủ dinh dưởng cho bé. Vì nếu theo như chất dinh dưởng em bé cần thì phải dùng hết thơì gian để ăn mà thôi. Tôi phải cố gắng lắm mới vừa đủ mà thôi. Từ lúc co em bé tới giờ tôi không dám đi đâu chơi xa. Vì sợ em bé thiếu dinh dưởng, sau này khi ra đời yếu ớt. Muốn được hạnh phúc đôi khi mình phải đánh đổi một thứ gì đó. Riêng tôi rất thích đi du lịch xa, nhưng khi co em bé mà đi chơi xa thì ăn ngủ đâu tốt bằng ở nhà. Thế nên vì em bé tôi nên ở nhà tịnh dưởng và cảm nhận em bé lớn lên từng ngày.  Giờ thì tôi phải đi uống sữa xong rồi đi ngủ sớm, để mai thức sớm đi chợ nấu bánh bột lộc và há cảo cho mấy đứa em quà nhà ăn.  Vì ngày mai cả đám nhóc được nghỉ mà. Hẹn khi khác nói tiếp nhé

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét