Chủ Nhật, 3 tháng 10, 2010

Ngày thứ ba mươi ba không bên cạnh anh.

Hôm nay tôi đã hết giận anh rồi, có lẻ mọi người sẽ nghĩ tôi không có lập trường. Nhưng riêng tôi thì nghĩ cuộc đời của chúng ta có được bao nhiêu ngày hạnh phúc? Tại sao chúng ta cố gắng khống chế bản thân để giận anh mà không chịu nhường nhịn anh tí, để hai vui vẻ sống. Khi tôi nhường nhịn anh chuyện này, khi khác anh lại nhường tôi chuyện khác. Đôi khi tôi cũng như mọi người, ngoan cố lắm chứ. Không chịu nghe ai nói hết, nhưng bình tỉnh ngồi xuống suy nghĩ lại chưa mình đã đúng hòan tòan đâu. Nhưng vì sỉ diện riêng mà cố làm cho ra vẻ. Thật ra thì ai cũng thế cả, lúc nóng giận lời lẻ, cách cư sử điều khó chính sát được. Đến một ngày nào đó bổng dưng nằm gát tay lên chán về những chuyện đã qua, mới thấy mình trẻ dại.
 Tôi bây giờ tuy rằng không làm đúng như lời đã nói nhưng tôi lại được thêm một ngày vui vẻ, thoải mái. Không phải nằm ủ rủ, bức rức, sao anh không chịu năng nỉ mình?
Hôm này tuy không ăn uống đầy đủ dưởng chất nhưng tin thần tôi rất thoải mái. Không biết là do làm hòa với anh hay là do mấy đứa em đến nhà chơi cả ngày. Chúng tôi nấu rất nhiều món, là há cảo, bánh bột lộc, canh khổ qua dồn thịt, chè đậu đỏ. Ăn chẳng được bao nhiêu nhưng rất vui. Làm cho tôi nhớ đến tôi và anh cũng cực khổ nhồi bột, khi hấp lên nhảo nhét rất khó ăn. Nhờ kinh nghiệm lần trước làm cùng anh nên lần này không bị nhảo nữa. Ngon như đầu bếp chuyên nghiệp, mặc dù chỉ mới làm lần thứ hai thôi. :-)
Riêng em bé của tôi hôm nay chỉ ăn được rất ít: 1 tô bún bò, 1 đĩa bánh bột lộc,5 viên  há cảo, 1 trái rưởi khổ qua,1 nấm hạt bí và hạnh nhân, 2 cái bánh plan, 1 ly đậu đỏ, 3 ly sữa, 2 ly nước nho, 1 hủ sữa chua. Tôi biết mình hôm nay thiếu chất sắt nhưng bây giờ đã trễ, mà tôi cũng còn rất no. Không thể ăn nổi nữa đành phải hứa với em bé ngày mai ăn đầy đủ hơn. Giờ thì cũng đến lúc phải chia tay rồi. bye bye

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét