Chủ Nhật, 17 tháng 10, 2010

Ngày thứ bốn mươi bảy không ở bên cạnh anh.

Mấy ngày nay chúng tôi không được nói chuyện nhiều như trước. Vì dạo này anh nói với tôi phải ngủ sớm, thức dậy sớm, là để làm gương cho con. Tôi biết vì muốn tốt cho con, chúng tôi phải cố gắng hơn nữa.
Hôm nay tôi đọc được một quyển sách có nói về chất phóng xạ. Sách có nói người trong gia đình nên dặn phụ nữ mang thai tránh xa những nguồn khúc phóng xạ trong nhà như lò viba, máy tính, thảm điện. Riêng tôi đã ghi nhớ, mà còn dẹp luôn lò viba qua một bên không sử dụng tới nửa. Còn máy vi tính sau này tôi cũng sẽ cố gắng hạn chế. Các bà me tương lai cũng nên nhớ nhé!
Còn em bé của tôi thì vẫn khỏe mà bắt đầu hôm qua tôi cảm nhận được là em bé có đạp nhẹ bụng tôi một chút. Tôi rất hạnh phúc,cảm giác đó rất khó tả. Từ lúc có em bé tới bây giờ lần đầu tiên thật sự cảm thấy có em bé hiện diện trong cơ thể tôi. Rất thiên liên và kỳ diệu khi đặt tay lên chỗ em bé đạp thì môt vật  rất nhỏ từ bên trong đụng nhẹ vào tay tôi. Tôi vui lắm nhưng không nói ai nghe hết, đợi đến hôm nay chia sẻ với anh. Nhưng tôi biết dù có diển tả giỏi thế nào chăng nửa thì anh cũng không tài nào cảm nhận được. Vì lúc nào mình được chính tay đụng vào, mới hiểu được cảm giác thiên liên đó. Còn nghe kể lại thì khó tin được nó lỳ diệu đến mức nào.
Ngây lúc này tôi ước gì chúng tôi ở bên cạnh nhau, chúng tôi có thể chia sẻ niệm hạnh phúc của bực nào cha mẹ cũng đươc có ít nhất một lần.Trước đây em bé của tôi mỗi ngày được nghe ba đọc sách, tư lúc em bé hai tháng. Tuy rằng lúc đó bé chưa biết gì nhưng còn tôi cảm nhận được đó là hạnh phúc gia đình nhỏ của tôi. Bây giờ, sau này gia đình chúng tôi luôn luôn như vậy.
Cầu chúc mội người, mội nhà luôn luôn hạnh phúc. bye bye

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét