Thứ Ba, 26 tháng 10, 2010

Ngày thứ năm mươi sáu không bên cạnh anh.

Sau một chuyến về quê lên, cảm súc trước kia lại dần trào. Trước kia tôi không thích một số người bên gia đình bên nội của tôi. Vì họ không xem tôi là cháu của họ, mà chỉ xem tôi như một đứa con rơi của ba tôi từ đâu đó dẫn về nhờ chăm sóc dùm. Vì ba của tôi ở Mỹ đã lập gia đình và có thêm hai con trai nữa. Nên cho dù có thương tôi thì cũng cần có thời gian để sắp sếp gia đình rồi mới có thể bảo lảnh cho tôi đi Mỹ. Trong thời gian chờ ba của tôi thì tôi phải ở với những người bà con bên nội. Họ lo cho tôi bằng hai mặt khác nhau. Lúc không có người ở Mỹ về thì họ coi tôi như một đứa cháu cần bị thất lạt rất đang thương. Khi những người bên Mỹ đi thì coi tôi chẳng khác nào người giúp việc trong nhà.
Lúc đó tôi chỉ mới 8 tuổi đầu, nhưng sáng nào cũng phải thức dậy lúc 3h30 sáng. Để dọn dẹp nhà cửa, pha trà, nấu cơm v..v. Đến gần sáu giờ thì phải đi bộ tới trường học. Hởi mà mất thứ gì trong nhà là lục đồ đạt của tôi đầu tiên. Có lần vì một cái vỏ thuốc trợ tim đã dụng hết nhưng tôi giữ lại mà không hỏi ý của bà ấy vậy mà đỗ thừa tôi ăn cắp. Đi đến đâu cũng nói tôi mới nhỏ mà đã tham lam. Gọi điên thoại qua tới Mỹ để nói tôi là một đứa con nít chẳng ra gì. Tôi mặt cảm lắm, từ đó chẳng dám đi đâu, chờ ngày mẹ đến thăm để kể cho mẹ nghe. Vì tôi biết lúc đó tôi có nói gì cũng chẳng ai tin tôi ngoài mẹ.
Cuối cùng cũng đến tết, mẹ tôi đến thăm và đưa tôi về ngoại chơi. Thế là hạnh phúc lại mỉm cười với tôi. Tuy ở với mẹ không được ăn uống sướng như bên kia, nhưng tôi rất vui vẻ. Khi mẹ hỏi tôi muốn ở lại với  mẹ không thì tôi không cần suy nghĩ mà nói. Con không muốn về bên đó nửa, vậy là tôi được ở với mẹ luôn.
Vừa đi học vừa phụ mẹ bán thức ăn, tuy cuộc sống gia đình bữa đối, bữa no. Nhưng tôi chưa bao giờ biết hối hận ngày tại sao không chờ ngày ba bảo lảnh đi Mỹ. Đến sau này mỗi lần tôi về đó tôi điều rất buồn và không thích họ. Đến ngày hôm nay tôi kể chuyện này cho anh nghe, anh khuyên tôi hãy buôn xuống đừng giữ chuyện đó mãi trong lòng, mà người khổ nhất cũng là chính bản thân tôi. Tôi phải nên nhìn nhận sự việc ở một hướng tốt, thì đời này cuộc sống mới tốt đựoc. Tôi bắt đầu suy nghĩ lại từng chi tiết ngày xưa đến bây giờ. Tôi rút ra được một chuyện, có lẻ mội chuyện sãy ra cũng là may mắn. Nếu tôi không ở với gia đình đó chưa chắc tôi biết làm việc nhà. Biết phụ giúp mẹ, trong những lúc mẹ vất vả v..v. Và cũng nhờ như vậy khi tôi đến nhà người nào tôi cũng bao giờ đụng trạm vào đồ của người khác. Và còn có thêm bài học để sau này khi dạy dỗ còn của tôi, tôi sẽ không bao giờ mắc phải những lỗi lầm mà họ đã gây cho tôi.  Cũng nhờ không được đi Mỹ sống mà giờ tôi mới gặp được người chồng tốt.
Đã đến lúc tôi nên tha thứ cho tất cả những ai nợ tôi. Những ai mà tôi hận và ghét họ thì hãy để tất cả đi vào dỉ vãng. Tôi cũng đâu đem theo những nổi đau đó đi suốt cuộc đời này. Cứ coi như đó là những bài học cuộc sống phải trải qua. Để bước đến một tương lai tuyệt đẹp.
Còn riệng em bé của tôi mấy hôm này cũng vẫn đạp tôi vào lúc nửa đêm. Chỉ có khó chịu nhất mà tôi gặp phải là đang ngủ mà bị chuột rút. Đau đến nỗi phải khóc luôn, sáng khi thức dậy không đi bình thường được. Vì cơ ngây bắp chuối rất đau, phải đi cà nhắt. Hy vọng tình trạng này sớm qua nhanh. Tim sẽ cố gắng nghien cứu xem có cách nào khắt phục tình trạng này không. Rồi sẽ ghi lại để cho chị em cùng chia sẻ.
Giờ thì cũng đã đến lúc tôi phải đi ngủ rồi bye bye.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét