Trước đây khi mới yêu nhau chúng tôi đã từng dầm mưa đi suốt cả tiếng mấy. Người của chúng tôi ướt nhem, lạnh buốt nhưng lòng thì rất ấm. Còn ngày nay dù rằng ở trong ngồi nhà cao cửa rộng, chùm chăn kính mít, nhưng lòng tôi lại lạnh thấu tim. Cảm giác cô đơn một mình với căn phòng kỉ niệm, nhìn mưa rơi. Thiệt không gì lạnh bằng
Ước gì, em đang được nằm trong vòng tay ấm áp của anh. Ngấm mưa rơi qua ô cửa sổ.
Tôi chợt nghĩ, tại sao cũng là một hòan cảnh mưa nhưng khi có anh cảm giác hòan tòan trái ngược. Yes, chính anh là do đã đem đến cho tôi hạnh phúc ấm áp, trong những hòan cảnh khắc nghiệt nhất. Vắng anh, dù hòan cảnh có tốt thì cũng là một cuộc sống bình thường vô vị. Cũng giống một bức tranh tuyệt phẩm mà lọt vào tay một bác tiêu phu.
Cầu mong cho thời gian qua mau, chúng tôi có thể quay lại cuộc sống bình thường trước kia. Tuy thỉnh thoải cũng giận hờn vu vơ, nhưng đó lại là tình điệu cuộc sống gia đình.
Riêng con của chúng tôi cũng bình thường, chỉ dạo này tôi cảm giác được bé đạp tôi nhiều hơn trước. Và đa phần vào buổi tối khi nằm đọc sách thì bé đạp nhè nhẹ từ 8~15 lần cách khỏang vài giây. Chứ không đạp dử dội như một số chị kể lại. Tôi cũng mong được như mấy chị lắm. Vì tôi theo tôi nghĩ bé đạp mạnh là chân tay khỏe và sức khỏe tốt. Được thế thì còn gì bằng?
Giờ thi cũng đã đến giờ đi ngủ rồi, hẹn gặp lại sau. Vi hôm nay thấy cổ họng bị đau cần phải nghỉ ngơi sớm. Bye bye
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét