Thứ Sáu, 19 tháng 11, 2010

Ngày thứ tám mươi không ở bên cạnh anh.

Ngày thứ tám mươi không bên cạnh anh, tôi bắt đâu cảm thấy quen dần với cảm giác một mình. Ban đầu mới xa anh lúc nào tôi cũng nghĩ tới anh và những kĩ niệm của chúng tôi. Nhưng giờ đây tôi chỉ nhớ anh vào những buổi sáng mới thức dậy. Buổi chiều giờ chúng tôi thường xuyên nói chuyện. Cuối cùng là buổi tối chuẩn bị đi ngủ. Thỉnh thỏang đi ngang chỗ kỉ niệm mới nhớ anh nhiều hơn thôi. Có phải tình cảm của chúng tôi sẽ nhạt dần theo thời gian xa cách không? Anh sẽ không yêu tôi nhiều như bây giờ nữa? Thôi tôi không nên nghĩ tiếp những chuyện vớ vẫn này nữa.
À hôm nay tôi đã tìm được một căn phòng tương đối rộng, đầy đủ tiện nghi trong phòng, giá 4 triệu. Giá đó cũng hơi mắc nhưng anh nói với tôi rằng: Miễn sao em và con thoải mái là anh vui rồi. Tiền bạc không quan trọng. Nên chắc khỏang 2 ngày nữa tôi sẽ dọn một số đồ qua bên đó trước, rồi cuối tháng sẽ dọn số đồ còn lại. Chứ ở căn nhà hiện tại ngày nào mưa tôi cũng dọn dẹp gần chết.
Còn bé yêu của tôi hôm nay cũng tương đối ngoan ngõan. Chỉ có cái hơi khó khăn là mỗi lần đứng lên thôi. Những việc còn lại hầu như bình thường giống như lúc chưa có mang thai. Quần áo củ của tôi hiện giờ không còn mặc được nửa rồi. Lần lượt để qua một bên, để sau này sinh em bé xong lấy ra mặc lại.
Giờ thì xin chào tạm biệt, hẹn khi khác mới kể tiếp. Vì tôi phải đi uống sữa, rồi ngủ sớm. Mấy ngày vừa qua tôi chỉ ngủ một ngày có 6~7 tiếng mà thôi. bye bye

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét