Thứ Tư, 8 tháng 12, 2010

Ngày thứ chín mươi chín không bên cạnh anh.

Mới đây mà đã chín mươi chín ngày chúng tôi xa nhau, tuy không phải là thời gian dài lắm. Nhưng đối với tôi đó là thời gian dài nhất từ trước đến nay mà tôi phải trải qua. Có quá nhiều chuyện xảy ra với tôi, buộc tôi phải đương đầu. Tôi phải cải nhau với ông chủ nhà, để đòi lại số tiền mà chồng tôi đặt cọc nhà cho ông. Với số tiền là 10 triệu và một lời nói. Chú cứ sơn nhà lại sạch sẻ cho con đi, khi nào con đi sẽ sơn lại y như vậy. Thế nhưng khi tôi chuẩn bị dọn đi, muốn thực hiện lời hứa với ông ta, thì ông ấy lại có ý không muốn đưa lại số tiền cọc. Tranh cải dữ lắm thì ông ta mới đưa lại số tiền là 4 triệu, còn 6 triệu kia ông ta giữ lại để sơn nhà và bồi thường một số vật dụng hư hao trong nhà. Mặt dù chúng tôi không hề làm hư. Sau khi lấy tiền xong ông còn đuổi tôi ra khỏi nhà của ông nữa. Sau chuyện này tôi học được rất nhiều bài học. Thứ nhất khi làm hợp đồng nhà cửa với ai đó tuyệt đối không vì dị nể người lớn mà không nói chuyện rỏ ràng. Thứ hai không cho chủ nhà biết mình quá hiền sẻ dễ bị họ bắt nạc. Thứ ba phải nói tất cả quyền lợi mà người thuê nhà được hưởng ngay từ lúc ban đầu. Tránh sự cố xảy ra lúc trả nhà. Chuyện nhà cửa lại thêm một lần nữa làm tôi phải vất vả, cái phòng của tôi thêu hiện tại không thể nấu ăn, lại chưa có internet. Tôi phải nhờ ngươi bạn thân nấu rồi ba của cô ấy đem đến cho tôi hằng ngày. Vì đang mang thai nên đâu thể ăn bên ngoài được(vấn đề vệ sinh) chưa kể là bên ngoài nấu rất nhiều bột ngọt. Vấn đề cơm đã giải quyết xong thì tôi phải làm luôn phần internet cho xong. Tôi kêu người chuyển internet từ nhà củ qua nhà mới, nhưng vì lý do không muốn khoan tường nên khó khăn lắm mới lắp được.
Giờ thì tương đối ổn định nhưng mỗi ngày một mình đối diện với bốn bức tường. Tuy về vật chất tôi không phải lo cho lắm nhưng mỗi ngày phải tự tạo niềm vui cho bản thân. Tự an ủi bản thân, rồi chúng tôi sẻ vui vẻ hạnh phúc thôi. Trong một thời gian ngắn nữa chúng tôi sẻ được sống bên nhau rất hạnh phúc. Mỗi ngày tôi điều nghỉ tới con của chúng tôi, vì con chúng tôi phải cố gắng hơn nữa. Vì tương lai của gia đình nhỏ chúng tôi có hy sinh thêm một chút nữa cũng đáng lắm. Thế là tôi lại thanh thảng trở lại.
Điều mà làm cho tôi cảm thấy vui nhất là: Tôi có thể ăn đủ dinh dưởng cho con theo lời của các bác sĩ mà không cần uống thêm thuốc bổ xung. Bé yêu của tôi dạo này đạp nhiều hơn trước và mạnh hơn trước tồi. Mr. Ông xã nói là con đang học võ Thiếu Lăm, nhưng theo mình thì con bé đang tập bơi đó mà.
Dạo này tôi đang tập kể chuyện cho bé nghe, tuy rằng bé chưa hiểu nhưng mỗi lần đọc chuyện bé cũng đạp bụng của mẹ nhiều. Chắc là bé muốn thông báo cho mẹ biết là bé đang nghe mẹ đó, mẹ hãy kể nữa đi. Nói thật lòng chứ bé đạp cũng khá đau đấy.
 Giờ thì phải chia tay để đi pha sữa uống rồi, bằng không bé sẻ kiện mẹ cứ lo bà tám mà không cho con uống sữa thì khổ. Bye bye

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét