Thứ Sáu, 24 tháng 12, 2010

Ngày thứ một trăm mươi lăm không bên cạnh anh.

Hôm nay là Noel nhưng không có chút gì nôn nao vì không có anh bên cạnh tôi. Những năm trước vào ngày này chúng tôi sẽ đi chơi xa. Vì ở Sài Gòn vào những ngày lễ rất đông xe và cũng chẳng có gì để vui chơi. Nên mỗi năm vào những ngày lễ, tết chúng tôi đều đi du lịch. Riêng năm nay tôi không được đi du lịch mà cũng ko có anh bên cạnh. Tôi không được vui, nhưng bù vào đó tôi đã làm được một số việc mà trước tới giờ tôi chưa bao giờ làm. Đó là chính tay làm cho gia đình chúng tôi những tấm thiệp Noel, mà chính tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ làm được. Tuy rằng không được đẹp và tốn nhiều tiền hơn so với mua thiệp bên ngoài. Và còn có một số người nói với rằng: rảnh quá ha, mua bên ngoài đẹp mà lại rẻ. Sao phải ngồi mò từng chút một, mất hết cả tuần có vài cái thiệp vậy? Nhưng tôi vẫn cứ làm vì tôi biết được anh sẽ vui và cảm động khi nhìn thấy tấm thiệp chính tay tôi làm. Nhìn thấy những u điểm và khuyết điểm trong tấm thiệp, cũng giống như ưu điểm và khuyết điểm của con người tôi và rồi cải thiện chúng. Chứ không phải thích sự hòan hảo của những tấm thiệp mua bên ngoài. Cũng như những cô gái khác, có thể họ tốt hơn tôi rất nhiều nhưng chưa chắc anh có thể sống chung với họ. Vì thế mà cả hai chúng tôi hợp với nhau và có thể sống chung bấy lâu.
Về tình trạng sức khỏe hai mẹ con tôi cũng tương đối tốt. Em bé 30,5 tuần tôi lên được 10,5kg, mọi thứ hầu như diễn ra rất thuận lợi. Cả hai chúng tôi điều rất yên tâm. Giờ thì đã đến lúc phải chia tay, hẹn khi khác quay lại. Vì mình còn phải lo một chuyện nữa. bye bye

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét