Nhờ vậy mà chúng tôi có thể yên tâm lo chuyện của công ty mới thành lập của anh. Giờ thì công ty cũng chuẩn bị khai trương rồi. Tuy mọi chuyện không được suôn sẻ, nhưng cũng được anh giải quyết ổn thỏa. Đôi khi tôi cảm thấy anh quá tài năng, mọi chuyện tôi tưởng chừng như rắc rối lắm. Làm cho tôi căng thẳng vô cùng. Vậy mà anh còn có thể bình tỉnh giải quyết vấn đề. Sau đó còn an ủi tôi, giúp tôi vượt qua vấn đề một cách nhẹ nhàng. Tôi phải cảm ơn thượng đế đã cho tôi có một gia đình hạnh phúc thế này.
Về gia đình anh cũng rất tốt với tôi, riêng má của anh thì phải nói rất chu đáo. Đôi khi vì má của anh quá tốt nên cho tôi cảm giác khó chịu khi không thể phụ giúp được gì cho bà. Mỗi sáng 3~4 giờ sáng đã thức dậy làm quần quật cho đến chiều tối mà không hề than van tiếng nào. Vì thế mà tôi cảm thấy có lỗi vô cùng. Má của anh bao nhiêu năm này ngoài chuyện lo cho con cái, chưa biết hưởng thu riêng cho mình ngày nào. Lần này được về Việt Nam nhưng lại phải lo cho tôi và em bé, chẳng được đi đâu chơi cả. Tôi còn nhớ hôm nằm ở bệnh viện, tôi gội đầu xong đi ra ngồi ngây đầu giường má của anh cầm lấy khăn lau thật nhẹ nhàng cho tôi, sau đó còn chải đầu cho tôi nữa. Đã lâu lắm rồi tôi chưa được mẹ của mình chăm sóc như vậy. Từ lúc đó tôi đã nói với lòng mình, tôi sẽ phải, à mà không phải sẽ mà là phải tốt với má của anh giống như đối với mẹ của mình vậy. Để cám ơn tình cảm của bà đã dành cho tôi, tôi phải cố gắng hơn nửa.
Giờ thì cũng đã lúc tôi tạm nói lời chia tay ở đây, để đi chăm sóc cho bé yêu đây. bye bye
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét