Thứ Sáu, 19 tháng 11, 2010

Ngày thứ tám mươi không ở bên cạnh anh.

Ngày thứ tám mươi không bên cạnh anh, tôi bắt đâu cảm thấy quen dần với cảm giác một mình. Ban đầu mới xa anh lúc nào tôi cũng nghĩ tới anh và những kĩ niệm của chúng tôi. Nhưng giờ đây tôi chỉ nhớ anh vào những buổi sáng mới thức dậy. Buổi chiều giờ chúng tôi thường xuyên nói chuyện. Cuối cùng là buổi tối chuẩn bị đi ngủ. Thỉnh thỏang đi ngang chỗ kỉ niệm mới nhớ anh nhiều hơn thôi. Có phải tình cảm của chúng tôi sẽ nhạt dần theo thời gian xa cách không? Anh sẽ không yêu tôi nhiều như bây giờ nữa? Thôi tôi không nên nghĩ tiếp những chuyện vớ vẫn này nữa.
À hôm nay tôi đã tìm được một căn phòng tương đối rộng, đầy đủ tiện nghi trong phòng, giá 4 triệu. Giá đó cũng hơi mắc nhưng anh nói với tôi rằng: Miễn sao em và con thoải mái là anh vui rồi. Tiền bạc không quan trọng. Nên chắc khỏang 2 ngày nữa tôi sẽ dọn một số đồ qua bên đó trước, rồi cuối tháng sẽ dọn số đồ còn lại. Chứ ở căn nhà hiện tại ngày nào mưa tôi cũng dọn dẹp gần chết.
Còn bé yêu của tôi hôm nay cũng tương đối ngoan ngõan. Chỉ có cái hơi khó khăn là mỗi lần đứng lên thôi. Những việc còn lại hầu như bình thường giống như lúc chưa có mang thai. Quần áo củ của tôi hiện giờ không còn mặc được nửa rồi. Lần lượt để qua một bên, để sau này sinh em bé xong lấy ra mặc lại.
Giờ thì xin chào tạm biệt, hẹn khi khác mới kể tiếp. Vì tôi phải đi uống sữa, rồi ngủ sớm. Mấy ngày vừa qua tôi chỉ ngủ một ngày có 6~7 tiếng mà thôi. bye bye

Thứ Tư, 17 tháng 11, 2010

Ngày thứ bảy mươi tám không ở bên cạnh anh.

Hôm nay là sinh nhật của  anh nhưng tôi không được ở bên cạnh chúc mừng sinh nhật anh. Mà chỉ có thể chúc anh một câu sinh nhật vui vẻ qua điện thoại mà thôi. Anh nói với tôi đâu phải ngày quan trọng gì. Nhưng đối với tôi những ngày như thế này rất là quan trọng. Bởi nó dấu một kĩ niệm gì đó rất đẹp. Mà còn có thể hâm  nóng tình cảm gia đình nữa. Vậy mà năm nay sinh nhật của hai chúng tôi lại phải đưa vào trí nhớ một thứ trống rỗng.
Riêng con gái tôi làm như biết  hôm nay là sinh ba của bé vậy đó. Cứ đạp liên tục vào bụng tôi, trong giờ học trang điểm. Làm cho tôi không tài nào ngồi yên học được. Tuy vậy nhưng tôi không hề bực chút nào, mà còn cảm thấy vui vì bé cũng giống như tôi đang muốn về nhà để chúc mừng sinh nhật cho ba của bé.
Dạo này đêm nào tôi cũng tâm sự với bé trước khi ngủ. Vì chỉ có lúc trước giờ ngủ của tôi thì mới cảm giác được bé đạp từng hồi như thế nào thôi. Mà buồn cười nhất là lúc tôi nói chuyện với bé. Mạnh tôi, tôi nói còn mạnh bé, bé đạp chẳng biết thế nào là thế nào cả. Đến khi bé không còn đạp nửa thì tôi mới đi ngủ.
Giờ cũng đã đến giờ tôi đi uống sữa rồi, hẹn khi khác tâm sự tiếp. Bye bye

Thứ Hai, 15 tháng 11, 2010

Ngày thứ bảy mươi sáu không ở bên cạnh anh.

Đã bảy mươi sáu ngày rồi chúng tôi không bên cạnh nhau. Tuy dạo này có nhiều chuyện xảy ra không tốt đẹp như chúng tôi đã dự đóan ban đầu. Nhưng chúng tôi không vì thế mà bỏ cuộc, vì chúng tôi tin rằng. Chúng tôi sẽ sớm được toại nguyện. Chúng ta luôn nghĩ về những điều tốt đẹp thì những điều tốt đẹp sẽ đến với chúng ta. Nếu lúc nào chúng ta cũng nghĩ điều không tốt, thì lúc nào đầu óc chúng ta chỉ tìm kiếm những chuyện không tốt thôi. Và chúng ta sẽ vì những chuyện như thế mà buồn bả.
Chúng tôi lo lắng thì làm sao có thể hạnh phúc được? Mọi việc chúng tôi làm là muốn cho con tôi được tốt. Từ việc làm giấy tờ đi Úc gấp là cũng vì muốn con của chúng tôi được tốt. Cho đến phải ăn uống, thể thao như thế nào là tốt cho con. Nhưng chuyện quan trong đến mà tôi lại không làm được hay sao? Thế nên tôi đã thông suốt dù có đi qua đó sinh em bé được hay không thì tôi cũng phải giữ lòng thanh thản, thoải mái. Đó là phương pháp tốt nhất để có một đứa con khỏe mạnh. Vì cuối cùng mục đích của chúng tôi là muốn con được khỏe mạnh và hạnh phúc thôi mà. Vậy thì phương pháp thế nào thì do mình tuy cơ ấn biến thôi.
Gia đình bên mẹ và em gái của tôi dạo này cũng tương đối tốt đẹp. Mẹ của tôi hiện đang làm việc cho một nhà trẻ. Còn em gái tôi học hành cũng tốt hơn trước.
Chỉ còn một chuyện chưa giải quyết được là nhà cửa của tôi vẫn chưa tìm được. Sáng này tôi vừa đi xem vài căn phòng cũng được lắm chỉ có điều tất cả các nhà điều không có cửa sổ. Không khí trong nhà ngột ngạt lắm. Tôi ráng tìm thêm vài căn nửa, hy vọng có được phòng vừa ý, để đầu tháng 12 dọn đi.
Riêng phần sức khỏe của tôi dạo này, em bé đạp nhiều hơn. Và không hiểu sao dạo này cứ thấy phần bao tử cứ như có một vật gì đó đè lên. Làm cho lúc nào ngồi tôi cũng phải thẳng lưng ưởng bụng ra trước mới đỡ. Còn không thì phải nghã lưng ra sau, mới mong thoải mái. Chứ không còn được như trước ngồi khồm lưng thế nào tùy thích nữa. Tôi có xem vài cuốn sách thì chưa nghe nói tới chuyện này. Nhưng sẽ nghiên cứu thêm xem sao. Nếu vẫn chưa tìm ra thì kỳ khám thai lần này sẽ hỏi bác sĩ.
Giờ thì tôi phải đi ngủ rồi. bye bye

Thứ Tư, 3 tháng 11, 2010

Ngày thứ sáu mươi bốn không bên cạnh anh.

Ngày không anh thứ sáu mươi tư. Dạo này thời tiết ở Việt Nam không được tốt, ngày nắng cháy da người, đêm mưa tành tả. Có hôm trời mưa cả ngày, khiến cho ai nấy điều phải mặc áo lạnh. Lũ lục ở các tĩnh miền xa, khiến cho nhà nhà ăn ngủ không yên. Người thì đối rét, người thì lo lâu, kẻ thì tiết thương phận cảnh lầm thang. Tuy tôi không giúp được gì nhiều cho họ nhưng cũng đóng góp ít sức mọn. Hy vọng sớm qua cảnh khổ nay, giống như câu: Sau cơn mưa cầu vòng bảy sắc sẽ xuất hiện. Không riêng gì họ bị cảnh lũ lục, mà ngây chính trong nhà tôi. Nước cũng ngập vì mưa dọt như thác đỗ, tường thấm nước nguyên cả cái bếp ngập tràn vì nước. Khổ là mấy tháng nay gần nhà có đến 4~5 căn đang xây dựng. Sáng 7 giờ đập, khoan ầm ỉ chẳng nghỉ ngơi gì nổi. Tối đến tưởng đâu được nghỉ ngơi xung sướng, nhưng lại phải dọn dẹp nhà. Hu..hu..ngoa ngoa
Trước đây khi mới yêu nhau chúng tôi đã từng dầm mưa đi suốt cả tiếng mấy. Người của chúng tôi ướt nhem, lạnh buốt nhưng lòng thì rất ấm. Còn ngày nay dù rằng ở trong ngồi nhà cao cửa rộng, chùm chăn kính mít, nhưng lòng tôi lại lạnh thấu tim. Cảm giác cô đơn một mình với căn phòng kỉ niệm, nhìn mưa rơi. Thiệt không gì lạnh bằng
Ước gì, em đang được nằm trong vòng tay ấm áp của anh. Ngấm mưa rơi qua ô cửa sổ.
Tôi chợt nghĩ, tại sao cũng là một hòan cảnh mưa nhưng khi có anh cảm giác hòan tòan trái ngược. Yes, chính anh là do đã đem đến cho tôi hạnh phúc ấm áp, trong những hòan cảnh khắc nghiệt nhất. Vắng anh, dù hòan cảnh có tốt thì cũng là một cuộc sống bình thường vô vị. Cũng giống một bức tranh tuyệt phẩm mà lọt vào tay một bác tiêu phu.
Cầu mong cho thời gian qua mau, chúng tôi có thể quay lại cuộc sống bình thường trước kia. Tuy thỉnh thoải cũng giận hờn vu vơ, nhưng đó lại là tình điệu cuộc sống gia đình.
Riêng con của chúng tôi cũng bình thường, chỉ dạo này tôi cảm giác được bé đạp tôi nhiều hơn trước. Và đa phần vào buổi tối khi nằm đọc sách thì bé đạp nhè nhẹ từ 8~15 lần cách khỏang vài giây. Chứ không đạp dử dội như một số chị kể lại. Tôi cũng mong được như mấy chị lắm. Vì tôi theo tôi nghĩ bé đạp mạnh là chân tay khỏe và sức khỏe tốt. Được thế thì còn gì bằng?
Giờ thi cũng đã đến giờ đi ngủ rồi, hẹn gặp lại sau. Vi hôm nay thấy cổ họng bị đau cần phải nghỉ ngơi sớm. Bye bye