Thứ Tư, 17 tháng 11, 2010

Ngày thứ bảy mươi tám không ở bên cạnh anh.

Hôm nay là sinh nhật của  anh nhưng tôi không được ở bên cạnh chúc mừng sinh nhật anh. Mà chỉ có thể chúc anh một câu sinh nhật vui vẻ qua điện thoại mà thôi. Anh nói với tôi đâu phải ngày quan trọng gì. Nhưng đối với tôi những ngày như thế này rất là quan trọng. Bởi nó dấu một kĩ niệm gì đó rất đẹp. Mà còn có thể hâm  nóng tình cảm gia đình nữa. Vậy mà năm nay sinh nhật của hai chúng tôi lại phải đưa vào trí nhớ một thứ trống rỗng.
Riêng con gái tôi làm như biết  hôm nay là sinh ba của bé vậy đó. Cứ đạp liên tục vào bụng tôi, trong giờ học trang điểm. Làm cho tôi không tài nào ngồi yên học được. Tuy vậy nhưng tôi không hề bực chút nào, mà còn cảm thấy vui vì bé cũng giống như tôi đang muốn về nhà để chúc mừng sinh nhật cho ba của bé.
Dạo này đêm nào tôi cũng tâm sự với bé trước khi ngủ. Vì chỉ có lúc trước giờ ngủ của tôi thì mới cảm giác được bé đạp từng hồi như thế nào thôi. Mà buồn cười nhất là lúc tôi nói chuyện với bé. Mạnh tôi, tôi nói còn mạnh bé, bé đạp chẳng biết thế nào là thế nào cả. Đến khi bé không còn đạp nửa thì tôi mới đi ngủ.
Giờ cũng đã đến giờ tôi đi uống sữa rồi, hẹn khi khác tâm sự tiếp. Bye bye

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét