Mới đây mà chúng tôi đã xa nhau 39 ngày rồi. Tuy mỗi ngày chúng tôi điều được nói chuyện có hình ảnh nhưng vẫn cảm thấy nhớ anh rất nhiều. Như hôm này nè, anh bận phải phụ má làm bánh nên không nói chuyện với tôi được. Thế nhưng anh cũng có nhắn tin cho tôi là anh bận hôm nay không nói chuyện. Kêu tôi đi ngủ sớm nhé! Cuối tin nhắn còn có hai chữ yêu em nghe thật chìu mến. Hai mẹ con tôi còn mỗi người gởi cho anh một nụ hôn nồng cháy trước khi ngủ.
Chúng tôi rất trong chờ ngày tôi được bước chân qua Úc, vậy là cả nhà không cần phải tưởng tượng hạnh phúc nửa. Vì thế rất hy vọng bên lảnh sự duyệt giấy tờ nhanh, cho gia đình chúng tôi sớm ngày mỉm cười trong hạnh phúc đòan tụ cả nhà.
Vài ngày trước tôi có hơi lo vì bác sĩ ở bệnh viện Phụ Sản Quốc Tế đã chuẩn đóan em bé của tôi là 18 tuần. Nhưng khi đến bệnh viện SOS để chụp x-ray phổi thì bác sĩ ở đây chuẩn đóan em bé của tôi được 20 tuần rồi. Tôi cũng hơi lo lắng không biết mình có phải sinh em bé tại Việt Nam hay không. Vì nếu sinh tại VN là tôi phải dào sinh mạng bé bổng của con tôi cho họ. Làm sao tôi và anh có thể yên tâm dào cho bác sĩ ở bệnh viện Phụ Sản Quốc Tế khi đã nhiều lần chuẩn đóan sai cho bệnh nhân thế kia. Nhờ mấy bữa nay anh an ủi và tôi cố gắng tin rằng mình sớm được qua Úc sinh nên đã đở lo phần nào. Vì tôi muốn mang nổi lo lắng như thế sẽ làm ảnh hưởng đến con của tôi, nên đành gác chuyện đó sang một bên thôi. Tôi hy vọng các bác sĩ ở đó đừng chuẩn đóan sai thêm một người nào nữa.
Về phần dinh dưởng cho em bé trong bụng tôi mấy hôm nay cũng tốt lắm. Ăn rất nhiều rau và trái cây, đặc biệt là tôi còn ăn thêm hạt hạnh nhân và sinh tố. Tôi đã uống hết nước nho và chuyển sang uống nước cam rồi. Mỗi tuần còn uống thêm 1~2 trái dừa tươi nữa. Tôi không biết có phải vì tôi ăn nhiều quá không mà trên đùi của tôi vài hôm nay có hiện lên một ít lằn hơi đỏ. Giống như bị rạng da, nhưng chỉ khác với vết rạng da của người ta là màu trắng, còn của tôi màu đỏ. Nhưng là vết rạng da hay là gì khác tôi cũng không ngại, vì đó là vì đứa con thân yêu của tôi thì dù có như thế nào cũng không sao. Miễn con tôi được tốt là đủ rồi. Tôi biết có rất nhiều người mẹ cũng giống như tôi. Trước khi có em bé ai cũng ham đẹp lắm, dự định rất nhiều thứ để khi có bầu vẫn phải đẹp. Nhưng khi mang em bé trong mình rồi thì suy nghĩ hòan tòan thay đổi. Mỗi cử chỉ hành động điều phải suy nghĩ đắng đo, xem có ảnh hưởng gì đến bé hay không thì mới sử dụng. Vì thế mà những em bé của thời bây giờ phát triển tốt hơn ngày xưa là nhờ có các bà mẹ chịu hy sinh vì con. Giờ thì cũng đã đến lúc tôi phải đi ngủ rồi hẹn khi khác quay lại nhé! bye bye
Thứ Bảy, 9 tháng 10, 2010
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét