Thứ Sáu, 15 tháng 10, 2010

Ngày thứ bốn mươi lăm không bên cạnh anh.

Đã một tháng rưởi chúng tôi chia cách nhau, không biết đến lúc nào thí chúng tôi mới được gặp. Ngày nao anh cũng nói với tôi, em đừng lo mình sắp gặp nhau rồi. Nhưng làm sao không lo cho được, em bé của tôi đã gần được sáu tháng rầi. Tôi không muốn đến lúc lảnh sự cho đi thì em bé quá lớn các hảng máy không cho lên nữa. Tái phải sinh em bé tại VN này. Như trước kia tôi cũng đã kể. Tôi rất bực mảng phong cách làm việc và khả nặng của bác sĩ tại bệnh viện Phụ Sản Quốc Tế. Tuy trường hợp của tôi không nghiệm trọng cho lắm. Nhưng  còn một người bạn thân của tôi, vì sự thiếu sót của bác sĩ ở bệnh viện đó mà thiếu chút nữa là con của cô ấy bị chết, vi nhâu quấn cổ của em bé mà bác không mỗ lấy bé ra mà hẹn một tháng nữa sẽ sinh. Tôi còn nghe một số bà mẹ kể lại. Họ đã khám ở PSQT một thời gian nhưng vì bác sĩ nói sai về ngày dự sinh của họ đến nỗi em bé trong bụng bị khô nước ối. Kinh khủng nhất là bác sĩ ở đó theo dõi tình trạng bệnh nhân một thời gian dài, nhưng nếu không may sảy ra chuyện bức chắc. Họ điều chuyển tới bệnh viện Tự Dủ. Dám hỏi
 Vậy chúng ta nên tin bệng viện nào đây?
 Tại sao chúng ta lại phải đến PSQT để khám thai mà không trực tiếp đến Tự Dủ?
 Tại sao chúng ta phải trả tiền mắc hơn rất nhiều?
Ban đầu tôi và anh đến PSQT bởi vì chúng tôi nghĩ ở đó là Quốc Tế có nghĩa họ sẽ chuyên nghiệp như bác sĩ nuờc ngoài. Phục vụ theo tầm cở Quốc Tế, ân cần và vui vẻ. Đó mới được gọi là Quốc Tế. Còn đằng này ngoài sức tưởng tượng của tôi. Họ cũng bình thường chỉ được cái sang trọng hơn mà thôi. Lần trước chính tôi đây cũng bị cô y tá trong PSQT nạt nộ chỉ vì tội hỏi quá nhiều.
Lần đó là như vây bác sĩ yêu cầu tôi đi tiêm ngừa, nên tôi cứ nghe lời ra đóng tiền tiêm thuốc. Đến phòng tiêm thuốc thì đã có hai chi đang nằm trên giương để tiêm thuốc và có 3 cô y tá. Tôi nhìn thấy y tá đang đưa kim vào rồi lại rút ra vài lần ngây tay của chị đang nằm ở giường bên phải. Vẫn không tiêm được thuốc. Cô y tá đó gọi một cô y tá khác đến tiêm dùm nhưng vẫn không tiêm được vì chi ấy không tìm thấy ven. Mặt của chị ấy tỏ ra rất đau và sợ. Cô y tá ban đầu tiêm thuốc cho chi ấy tiếng đến chỗ tôi. Lấy xong tờ biên lai thu tiền thì y tá bắt đầu lấy thuốc tiêm cho tôi. Trong lúc đó tôi mới hỏi cô ta: Chị ơi cho em hỏi thuốc này là thuốc gì vậy? Thế là cô ta nạt tôi, thuốc ngừa uốn ván chứ gì. Tiêm lần này xong tiêm thêm lần nữa. Tôi không muốn chanh cải với cô ta. Nên chỉ nói: sao chị lớn tiếng vậy? tôi lo lắng vì người mang thai không được uống thuốc. Mà bây giờ phải tiêm thuốc thì tôi phải hỏi kỉ càng chứ. Đó cũng là chuyện đương nhiên thôi. Tuy cô ấy không cải nửa nhưng tôi nhìn củ chỉ của cô ta làm việc thì biết được cô ta đang rất bực tức chúng tôi.
Tóm lại trước đây tôi xem trong phim ảnh và nhìn thấy những băng rôn treo trong bệnh viện nói về bác sĩ. Tôi rất ngưởng mộ họ. Họ là những người rất thiên liên, cao cả và thánh thiện. Họ cứu giúp rất nhiều người mà không đồi hỏi người khác trả ơn. Người xưa thường có câu lương y như từ mẫu, có nghĩa họ giống như người mẹ hiền của chúng ta, họ thương yêu, giúp đở rất tận tình. Thế nhưng từ ngày tôi bị tai nạn, nằm bệnh vien thì tất cả mọi suy nghĩ về bác sĩ đã sụp đỗ. Tại sao họ có thể đối sử với bệnh nhân như thế chứ? Bệnh nhân là những người rất cần sự chăm sóc, giúp đở và quan tâm đến. Bệnh nhân là những người rất yếu đuối. Vậy mà họ lại phải chịu đựng những cảnh tượng, khiến người phẩn nộ. Chúng ta là những người khỏe mạnh không giúp những người yếu đuối, bệnh tật đã đành, sao còn lại dẩm đạp lên họ. Tôi rất bức mãng cách làm việc của các bác sĩ tại VN này. Họ không coi bệnh nhân như một ngườii bệnh. Mà coi bệnh nhân đang đến làm phiền họ. Ngoại trừ một người bác sĩ tên là Hiền Đức, cô ấy rất tốt và nhỏ nhẹ với bệnh nhân. Trước đây khi bị tai nạn giao thông tôi phải nằm bệnh viện đến hơn 1 tháng. (Ở bệnh viện Răng Hàm Mặt đường Trần Hưng Đạo.) Cô ấy phẫu thuật cho tôi, thỉnh thoảng đến thăm và dặm dò chi tiết. Khuôn mặt và tính tình của cô thật sứng với cái tên Hiền Đức.
Quay lai vấn đề củ tôi không còn lòng tin các bác sĩ ở bệnh viện PSQT, tôi không biết rồi đây tôi phải đi đến đâu để khám thai tiếp tục nữa. Vì hồ sơ bệnh án tất cả điều ở đó giữ hết. Muốn đi chổ khác thì phải khám lại từ đầu. Vì ngoài cuốn sổ tái khám có ghi vài chữ thì tôi chỉ giữ hai tờ giấy siêu âm mà thôi. Rất khó lòng cho các bà mẹ mang thai mà phải chuyển từ bệnh viện này sang bệnh viện khác, rắc rối vô cùng. Nhưng thôi các bà mẹ đừng quá lo lắng vì sự ảnh hưởng về tâm lý đối với em bé cũng rất quan trọng. Tôi nói những lời này chỉ mong các bà mẹ có sự chuẩn bị kỉ hơn về các bệnh viện thôi. Chứ không mỉa mai hay chỉ chít ai cả. Tôi hy vọng rằng hệ thống của các bệnh viện sẽ sớm thay đổi cách làm việc tốt hơn. Để những bệnh nhân cũng an ủi phần nào. Không còn những lời phàn nàn từ phía bệnh nhân nữa.
Chúc các bà bầu được mẹ tròn con vuông. Các bệnh nhân được gặp các bác sĩ giống như cô Hiền Đức mà tôi đã được gặp.
Riêng tôi cũng đã đến lúc chia tay rồi. bye bye

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét