Thứ Sáu, 15 tháng 10, 2010

Ngày thứ bốn sáu không bên cạnh anh

Ngày thứ bốn mươi sáu chúng tôi xa nhau. Dạo này có một chút thay đổi giữa chúng tôi, vi anh mua được một cái tivi có thể kết nối internet. Anh gắn webcam vô tivi luôn, nếu chúng tôi nói chuyện qua hệ thống trong tivi có thì mới có thể nhìn thấy nhau. Còn nếu anh ở bên máy vi tính nói chuyện thì được thấy khuôn mặt của anh. Vì thế ma đã mấy hôm nay chúng tôi chỉ có thể nói chuyện mà không được nhìn hình. Tôi nhớ anh ấy lắm, đôi khi tôi cũng hiểu tại lúc nào tôi cũng đến anh. Có những nói chuyện với bạn bè tôi cũng thường xuyên nhắc chuyện của anh và tôi. Gặp phải thứ gì quen thuộc là tôi nghĩ ngây đến chuyện trước đây của tôi và anh. Tôi tự hỏi anh đã làm gì mà tôi cứ khắc ghi hình bóng của anh đến thế này? Đó có phải là vì tôi quá yêu anh? Tôi luôn đặt anh làm mục tiêu để phấn đấu.
 Tôi biết anh không phải là một người cực kỳ giỏi. Cũng chẳng phải là một thiền tài. Mà cũng chẳng phải doanh nhân nổi bật. Anh chỉ là một người bình thường, cố gắng học hỏi điều hay, lẻ phải. Nhưng đối với tôi thiên tài, doanh nhân hay một vị tổng thống cũng chẳng là gì cả. Có thể họ nói rất hay làm rất giỏi, nhưng những điều đó điều rất mơ hồ đối với tôi. Còn riêng anh luôn cho tôi một cảm giác, phấn đấu tiến đến tương lai tốt điều. Những điều tốt đẹp đằng trước chúng ta đó. Nếu chúng ta không gừng học hỏi thì chúng ta sẽ tiếng đến đích nhanh hơn. Còn chúng ta học hỏi thi đôi khi gia mới đến được đích. Là tùy chúng ta chọn con đường nào mà thôi. Tuy nói thì rất dễ dàng nhưng đọan đường đó không ít dang nang trắc trở, mà chúng ta phải vượt qua và phải luôn nói với bản thân rằng chúng ta làm được. Không phải cố gắng làm mà phải nói chúng ta làm được điều đó. Những điều tôi vừa nói đó chính là bao nhiều năm qua anh đã nói với từ lời khác nhau. Để tôi có thể rút tỉa ra được ngày hôm nay.
Con riêng về con của tôi và anh thì vẫn khỏe mạnh. Chúng tôi đang tính tóan sau nay dạy cho bé những gì? Anh thì xem sách về não bộ của trẻ con. Còn tôi thì dang xem sách về làm thế nào để có một đứa con khỏe mạnh. Tuy chúng tôi không dám chắc đượu điều gì sau này. Nhưng chúng tôi biết con của chúng tôi là một đứa trẻ hạnh phúc. Điều đầu tiên là hạnh phúc, thứ hai là những kiến thức cơ bản để đối nhân sử thế. Những thứ còn lại chúng tôi se nghiên cứu thêm ở sách vở và những ngưởi xung quanh. Cho bé có được những gì tốt đẹp nhất mà chúng tôi có.
Giờ thì tạm chia tay với mọi người, tôi phải đi ngủ rồi. bye bye

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét