Hôm nay là ngày thứ mười bảy tôi xa anh. Tuy rằng mỗi ngày chúng tôi nói chuyện điện thoại ít nhất 1 tiếng đồng hồ. Nhưng lúc nào tôi cũng cảm thấy nhớ đến anh, có chuyện gì mới là tôi muốn kể cho anh nghe liền. Như ngày hôm nay nè, tôi vừa thức dậy là nhắn tin cho anh ngây vì tôi có hẹn với bác sĩ ở bệnh viện SOS đường Nam Kỳ khởi Nghĩa 2 giờ chụp x-ray phổi. Đến khi tới đó tôi được bác sĩ đề nghị đợi em bé được 17~18 tuần hãy đến chụp. Tuy rằng chúng tôi đã tìm thông tin trên mạng tài liệu về sự ảnh hưởng của chụp x-ray cẩn thận. Trên mạng nói nếu em bé được 15 tuần là có thể chụp x-ray, nhưng khi nói chuyện với bác sĩ xong tôi quyết định quay về vì sự an toàn của em bé. Vừa ra khỏi cửa là tôi gọi ngây cho anh nói là tôi không chụp x-ray phải đợi 2 tuần. Tôi biết anh cũng có cùng suy nghĩ giống như tôi. Chúng tôi rất muốn gặp nhau thiệt nhanh, nhưng phải nghĩ tới an toàn của con mà chờ thêm một thời gian nữa thôi.
Chiều tới tôi về nhà nghe em của tôi kể chuyện cuộc sống hiện tại mẹ tôi. Tuy lâu rồi tôi không về thăm mẹ, nhưng vẫn kêu người em trai tên Trà về đó để nghe ngóng tin tức. Trà nói với tôi rằng: chi hai ơi! bây giờ nhà mình hết gas rồi, cô Yến phải nấu đồ ăn bằng nồi cơm điện. Cô không có tiền để đổi gas và đi chợ. Tôi nghe xong đứt từng đoạn ruột, nhưng ráng cầm lòng không thể khóc. Lần này là lần thứ 2 mẹ tôi đến tiền đi chợ cũng không có phải ăn cơm với nước tương. Tôi không dám đưa tiền và cũng không dám lên thăm mẹ. Vì tôi biết bản thân mình nhìn thấy cảnh đó sẽ không cầm lòng được. Rồi tôi lại làm khổ tương lai của mẹ tôi nữa. Tôi không biết rồi đây cuộc sống sau này của em gái tôi phải đi về đâu đây? Hay là lại đi theo con đường củ của tôi vì không thể chịu nỗi, khi nhìn thấy cha mẹ của mình phải nhịn đối để nhường bữa cơm cho mình. Nếu có thì cũng chỉ là bữa cơm với muối mè hoặc nửa tháng phải ăn cơm rau luột chấm với nước tương.
Tôi thật sự không hiểu tại sao gia đình cứ phải đến nông nổi này. Những lúc có tiền lại không biết dành dụm, mà cứ ăn sài phung phí đến lúc khổ thì than thân trách phận. Nghĩ tới lại thấy tội cho em gái của tôi, nó chỉ mới có 13 tuổi đầu mà phải chịu quá nhiều áp lực. Gia đình, trường học, xã hội và tiền bạc. Dù như thế nào đi chăng nữa tôi cũng không thể đưa tiền mà chỉ đưa mì ăn liền và gạo thôi, còn ai muốn nghĩ thế nào là tùy họ. Tôi không hổ thẹn lương tâm và gia đình là đủ rồi.
Hôm này cũng có chuyện vui là o dưới quê có nhiều người gọi điện thoại lên cho tôi gởi lời cảm ơn về các món quà hôm đã cho họ rất có ý nghĩa. Tôi đưa tủ lạnh cho dì Thúy đựng đồ ăn và nước lạnh uống, vào mùa nóng như thế này. Nệm Kymdan thi cho mấy đứa con nít trong nhà. Bộ cờ tướng cho cậu Minh, cờ với các chú hàng sớm. Mấy cây vợt cầu lông cho bác Chiến đi tập thể dục. Tủ quần áo thì cho em gái tôi đựng quần áo v..v.Mội thứ trong nhà tôi điều cho đúng người đúng mục đích. Tôi cảm thấy rất vui vì những món đồ đó có giá trị kỉ niệm đối với tôi và anh. Giờ đây lại có giá trị kỉ niệm giửa tôi và gia đình. Nhưng món đồ đó tuy không phải là vật quý báu gì, nhưng đối với tôi giá trị kỉ niệm của nó là không gì sánh bằng.
Riêng em bé của tôi hôm nay sức khỏe cũng tốt và ăn rất nhiều thứ có nhiều dinh dưởng như: cá, trứng gà, bánh mì, khoai tây, cơm. Rau có bông cải trắng va xanh. Trái cây có thanh long, chuối, đu đủ. Nước ép táo và sữa tươi. Nếu như ai đó đang để ý tôi mà nhìn thấy tôi ăn như thế này chắc họ bỏ chạy không kiệp thở luôn đó. Vây mà anh nói với tôi rằng em ráng ăn thêm 1 chén cơm nữa đi, vì hiện giờ em ăn mới có 2 chén là chưa đủ đâu. hehehe...
Thật chứ toàn bộ thời gian của tôi bây giờ chỉ là ăn để bổ sung dinh dưởng cho em bé thôi. Vì thế mà tôi rất muốn có anh bên cạnh tôi để chia sẻ về tinh thần. Cho cuộc sống đươc cân bằng hơn, như thế thì em bé của tôi mới tốt được. Giờ thì cũng đã muộn, xin tạm chia tay để đi ngủ đây. bye bye
Chiều tới tôi về nhà nghe em của tôi kể chuyện cuộc sống hiện tại mẹ tôi. Tuy lâu rồi tôi không về thăm mẹ, nhưng vẫn kêu người em trai tên Trà về đó để nghe ngóng tin tức. Trà nói với tôi rằng: chi hai ơi! bây giờ nhà mình hết gas rồi, cô Yến phải nấu đồ ăn bằng nồi cơm điện. Cô không có tiền để đổi gas và đi chợ. Tôi nghe xong đứt từng đoạn ruột, nhưng ráng cầm lòng không thể khóc. Lần này là lần thứ 2 mẹ tôi đến tiền đi chợ cũng không có phải ăn cơm với nước tương. Tôi không dám đưa tiền và cũng không dám lên thăm mẹ. Vì tôi biết bản thân mình nhìn thấy cảnh đó sẽ không cầm lòng được. Rồi tôi lại làm khổ tương lai của mẹ tôi nữa. Tôi không biết rồi đây cuộc sống sau này của em gái tôi phải đi về đâu đây? Hay là lại đi theo con đường củ của tôi vì không thể chịu nỗi, khi nhìn thấy cha mẹ của mình phải nhịn đối để nhường bữa cơm cho mình. Nếu có thì cũng chỉ là bữa cơm với muối mè hoặc nửa tháng phải ăn cơm rau luột chấm với nước tương.
Tôi thật sự không hiểu tại sao gia đình cứ phải đến nông nổi này. Những lúc có tiền lại không biết dành dụm, mà cứ ăn sài phung phí đến lúc khổ thì than thân trách phận. Nghĩ tới lại thấy tội cho em gái của tôi, nó chỉ mới có 13 tuổi đầu mà phải chịu quá nhiều áp lực. Gia đình, trường học, xã hội và tiền bạc. Dù như thế nào đi chăng nữa tôi cũng không thể đưa tiền mà chỉ đưa mì ăn liền và gạo thôi, còn ai muốn nghĩ thế nào là tùy họ. Tôi không hổ thẹn lương tâm và gia đình là đủ rồi.
Hôm này cũng có chuyện vui là o dưới quê có nhiều người gọi điện thoại lên cho tôi gởi lời cảm ơn về các món quà hôm đã cho họ rất có ý nghĩa. Tôi đưa tủ lạnh cho dì Thúy đựng đồ ăn và nước lạnh uống, vào mùa nóng như thế này. Nệm Kymdan thi cho mấy đứa con nít trong nhà. Bộ cờ tướng cho cậu Minh, cờ với các chú hàng sớm. Mấy cây vợt cầu lông cho bác Chiến đi tập thể dục. Tủ quần áo thì cho em gái tôi đựng quần áo v..v.Mội thứ trong nhà tôi điều cho đúng người đúng mục đích. Tôi cảm thấy rất vui vì những món đồ đó có giá trị kỉ niệm đối với tôi và anh. Giờ đây lại có giá trị kỉ niệm giửa tôi và gia đình. Nhưng món đồ đó tuy không phải là vật quý báu gì, nhưng đối với tôi giá trị kỉ niệm của nó là không gì sánh bằng.
Riêng em bé của tôi hôm nay sức khỏe cũng tốt và ăn rất nhiều thứ có nhiều dinh dưởng như: cá, trứng gà, bánh mì, khoai tây, cơm. Rau có bông cải trắng va xanh. Trái cây có thanh long, chuối, đu đủ. Nước ép táo và sữa tươi. Nếu như ai đó đang để ý tôi mà nhìn thấy tôi ăn như thế này chắc họ bỏ chạy không kiệp thở luôn đó. Vây mà anh nói với tôi rằng em ráng ăn thêm 1 chén cơm nữa đi, vì hiện giờ em ăn mới có 2 chén là chưa đủ đâu. hehehe...
Thật chứ toàn bộ thời gian của tôi bây giờ chỉ là ăn để bổ sung dinh dưởng cho em bé thôi. Vì thế mà tôi rất muốn có anh bên cạnh tôi để chia sẻ về tinh thần. Cho cuộc sống đươc cân bằng hơn, như thế thì em bé của tôi mới tốt được. Giờ thì cũng đã muộn, xin tạm chia tay để đi ngủ đây. bye bye
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét